Hoa về trên những bàn tay...

(Baohatinh.vn) - Năm mới đến rồi! Tiếng bầy trẻ reo lên như thế khi mẹ tôi gỡ đi tờ lịch cuối cùng của năm cũ. Gỡ lịch cũ, treo lịch mới - với gia đình tôi, việc đó luôn được thực hiện như một nghi lễ.

Sau khi gỡ đi tờ lịch cuối cùng, bao giờ mẹ tôi cũng dùng một chiếc khăn mềm lau sạch bụi bặm bám trên mảng tường ấy. Lúc ấy, bố tôi đã lắp xong cuốn lịch mới vào tấm bìa cứng, đã bỏ đi lớp vỏ bọc, để lộ ra tờ lịch đầu tiên của năm mới với dòng chữ đỏ chót - Tết Dương lịch.

Tôi không nhớ chúng tôi đã cùng nhau thực hiện nghi lễ đó bao nhiêu năm, không nhớ bao nhiêu năm tháng đã trôi qua trên bức tường ấy nhưng tôi nhớ, bố tôi bao giờ cũng nhắc: Các con phải biết quý trọng thời gian, phải dùng thời gian của mình để làm thật nhiều việc tốt. Bây giờ, có nhiều cách để xem lịch nhưng gia đình tôi vẫn giữ nếp cũ. Vẫn treo lịch, xé lịch hằng ngày và vẫn ghi chú trên một số tờ lịch rồi cất nó vào chiếc túi đựng giấy.

Hoa về trên những bàn tay...

Có nhiều tờ lịch cũ được bố ghi chép rất cẩn thận về những việc trong gia đình, ví như ngày mẹ gieo luống cải đầu tiên... Ảnh Internet

Có khi đó là ngày mẹ gieo luống cải đầu tiên, là ngày cho đàn gà ấp, ngày bố chiết cành chanh, cành bưởi, là ngày đứa cháu mọc cái răng sữa thứ nhất, là ngày bố ươm một giống hoa nào đó trong vườn... Những việc vụn vặt nhưng đầy niềm vui. Bởi thế, bố tôi bao giờ cũng viết thật nắn nót. Tôi cứ tưởng như có một loài hoa nào đó đã nở thật thơm tho trong từng nét chữ ấy.

- Độ này, nếu còn sống thì khoảnh vườn nhà bác, lay ơn, thược dược đã lên xanh rồi đây! - Bố tôi bất chợt thốt lên như thế khi lần giở lại những tờ lịch có ghi chú của năm cũ. Bác tôi là một người yêu hoa vô ngần. Trên khoảnh vườn nhỏ xíu trước nhà bác những năm xưa thật xưa ấy, chưa bao giờ không có hoa nở. Khi thì hồng quế, khi thì violet, lưu ly, khi thì hoa mười giờ, khi thì cúc vạn thọ. Và trong những ngày tết cổ truyền thì luôn rực màu lay ơn, thược dược.

Hoa về trên những bàn tay...

Mỗi mùa xuân đến, luôn có những loài hoa báo xuân, đón xuân, mừng xuân nở trên tay người vun xới. Ảnh Internet

Chẳng có giống hoa nào qua bàn tay ươm trồng của bác mà không nở hoa sum suê. Chúng tôi ít nhiều đã học được từ bác tinh thần yêu hoa ấy nên trước sân nhà, dù qua bao lần thay đổi vẫn luôn trừ lại một khoảnh đất để trồng hoa. Để mỗi mùa xuân đến, luôn có những loài hoa báo xuân, đón xuân, mừng xuân nở trên tay người vun xới.

Năm mới đến thật rồi! Tiếng bầy trẻ lại reo lên như thế khi chúng phát hiện trên khóm cúc vạn thọ, nụ hoa đầu tiên đã chúm chím mở cánh!

- Ai dạy các con hay vậy?

- Là ông nội đó! Là ông ngoại đó! - mỗi đứa trả lời theo cách riêng của mình và mải mê khám phá những nụ mầm trên khóm cúc, trên gốc đào phai ông vun trồng đón tết! Một ngày bình yên đã lại bắt đầu...

Hoa về trên những bàn tay...

Và sáng nay, khi tờ lịch đầu tiên mở ra, tôi đã thầm ngân nga câu hát ấy - “Mùa xuân vừa đến, hoa về trên những bàn tay...”. Ảnh Internet

Bố tôi vẫn thường nói, mỗi một ngày trôi qua, được xé đi một tờ lịch cũ trong bình yên là một niềm hạnh phúc lớn. Có lẽ bố mẹ tôi cũng đã thầm gửi vào những lật giở ấy thật nhiều nguyện ước. Để chúng tôi luôn có những ngày tháng bình an, luôn có cơ hội sống tử tế mỗi ngày. Và sáng nay, khi tờ lịch đầu tiên mở ra, tôi đã thầm ngân nga câu hát ấy - “Mùa xuân vừa đến, hoa về trên những bàn tay...” khi nghĩ về bác tôi, về bố mẹ tôi và những bàn tay đang ươm ủ những nụ mầm đón chào năm mới. Bất giác, tôi muốn tách câu hát ấy ra khỏi chủ thể của nó để đề từ cho câu chuyện mùa xuân của riêng mình...

Chủ đề Đời sống văn hóa

Đọc thêm

"Vung tay" ngày Tết

"Vung tay" ngày Tết

Năm nào cũng vậy, từ sau khoảng 25 tháng Chạp, bà o bên vợ của tôi lại tất bật mua sắm, chuẩn bị đủ loại thực phẩm để đón Tết.
Ra mắt Câu lạc bộ Thơ Xuân Diệu

Ra mắt Câu lạc bộ Thơ Xuân Diệu

Xã Can Lộc tổ chức ra mắt Câu lạc bộ Thơ Xuân Diệu nhằm tôn vinh nhà thơ và thúc đẩy hoạt động văn hóa, sáng tác, giao lưu yêu thơ ca trong cộng đồng.
Việc anh, việc tôi

Việc anh, việc tôi

Bầu cử là việc trọng đại, vì thế phát sinh rất nhiều văn bản, thủ tục, công đoạn, thậm chí nhiều việc không tên nên rất cần sự linh hoạt của cán bộ, công chức thuộc tất cả bộ phận. Tuy nhiên, vì quá nguyên tắc, tại một số địa phương đã xảy ra những chuyện cười ra nước mắt.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc chưa kịp kết

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc chưa kịp kết

Tình bạn - thứ tình cảm thiêng liêng gắn kết con người bằng sự chân thành và sẻ chia. Nhưng để rồi chỉ còn là những kỉ niệm ở lại trong tim như một điều không thể quên...
Podcast tản văn: Thương nhớ chổi rơm

Podcast tản văn: Thương nhớ chổi rơm

Chổi rơm - thứ vật dụng bình dị đến mức dễ bị lãng quên - lại âm thầm giữ trong mình hơi ấm gia đình, mùi rơm rạ, bóng dáng của bà, của mẹ qua bao mùa mưa nắng...
Podcast Tản văn: Mùa gieo hạt

Podcast Tản văn: Mùa gieo hạt

Khi tháng Chạp về, đất trời lắng lại, người nông dân bắt đầu mùa gieo hạt mới, gửi xuống đất niềm tin bền bỉ về vụ mùa tốt tươi.
Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Nắng mùa đông e ấp như một lời hứa, rằng dù mùa đông có lạnh lẽo đến đâu, vẫn luôn có những điều đẹp đẽ chờ đón những ai biết trân trọng sự bình yên.
Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Truyện ngắn "Đông ấm" là một câu chuyện nhỏ về tình bạn học trò, sự cảm thông và những điều tử tế giản dị nhưng đủ sức sưởi ấm lòng người trong những ngày đông lạnh.
Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Bằng giọng kể chậm rãi, giàu hình ảnh và thấm đẫm cảm xúc, truyện ngắn "Có một chiều mây trắng" mở ra một không gian miền núi vừa hoang sơ, vừa ấm áp, nơi ký ức, yêu thương và niềm hy vọng đan xen...
Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Câu chuyện về đôi vợ chồng già trước lựa chọn: quê và phố, giữa ước nguyện của người này và nỗi niềm của người kia… đã đem đến những rung động rất đời, cất lên từ yêu thương, thấu hiểu.
Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Chỉ một khóm dong riềng đỏ hoa nơi góc vườn quen thuộc cũng gợi nên bao thương nhớ. Ký ức về mẹ, về quê nhà, về những năm tháng nhọc nhằn mà đầm ấm lại đong đầy trong tim.