Và lại đến mùa xuân

(Baohatinh.vn) - “Mùa xuân năm ni đến sớm hơn phải không con?” - nội tôi ngồi trên chiếc xe lăn ngoài ngõ, nhìn quanh quất trên cành cây rồi thốt ra câu hỏi bâng quơ như vậy. Ông già rồi nên hay lẩn thẩn, cứ ngó trước, nhìn sau rồi lại hỏi vu vơ như trẻ con. Trả lời cũng được mà không cũng được. Nhưng câu hỏi này của người thốt nhiên khiến tôi lưu tâm đến lạ. Ừ nhỉ! Hình như mùa xuân năm nay đến sớm hơn thật!

Đúng thật, mùa xuân năm nay đến sớm hơn mọi năm. Bắt đầu từ những ngày cuối tháng 11, ta đã có những buổi sáng rây rây mưa bụi. Mưa mà cứ như không, phất trần một cách khoan thai trên những lá cành vừa qua độ mướt. Sắc xanh đã thôi ngăn ngắt, co lại chịu những cơn rét đầu tiên chấp chới ùa về. Lại chen lẫn trong đám lá đặc dày đó, những nụ mai báo xuân đã bắt đầu vàng tươi, rực rỡ.

- Chàng à, còn nửa tháng nữa mới đến ngày Lập xuân đó nhé!

Ông tôi thường hay cười mỗi khi tôi bông lơn gọi người bằng chàng. Cái kiểu gọi xa xưa pha tí giọng miền Trung vừa ngộ ngộ vừa buồn cười, lại khiến câu chuyện một già, một trẻ của chúng tôi kéo dài mãi không dứt. Trong câu chuyện của chúng tôi luôn bắt đầu từ những gợi mở, tiếp mãi, tiếp mãi từ công việc biên tập hằng ngày của tôi loay xoay một hồi lại đến “cái ngày xưa” của ông. Và lúc đó, cả không gian, cả thời gian như quay ngược. Tôi là một đứa trẻ con và khu vườn yên bình là một cõi mênh mông ông tôi thường nhớ đến.

Vườn xuân. Ảnh: qdnd.vn
Vườn xuân. Ảnh: qdnd.vn

Vườn tôi xưa ở phố cũng trồng đầy cây báo xuân. Những ngày không nắng mưa, tiết trời dịu lại, se se rét cũng là lúc mọi loại cây trong vườn nở bừng khoe sắc. Với tôi và ông là một khu vườn kỉ niệm bởi tất cả những cây ông trồng đều được gắn liền với một kỉ niệm yêu thương nào đó. Cây mai vàng được đem về từ quê ngoại Quảng Trị để bà nội tôi đỡ nhớ miền Nam. Bà tôi, ông tôi và cả chúng tôi nữa, mỗi lần nói đến Quảng Trị đều nói đến 2 từ: trong Nam. Nghe cách trở, xa xôi, nhưng tràn đầy nỗi niềm của người con xa quê vượt sông Bến Hải cách ngăn trong một mùa thu xa xăm nào đó. Rồi đào phai, rồi chanh, rồi quất… cứ đến cữ này lại bừng lên khoe sắc. Đượm nồng trong giấc mơ thiếu mẹ trong tôi hằng đêm.

Tôi thường hay nhớ những câu chuyện rất tươi vui từ ông. Những bài học vỡ lòng đầu tiên trên chiếc bảng con mà ông tôi viết mẫu. Ông là thầy giáo, là hiệu trưởng hẳn hoi, thế mà, trước những câu hỏi vắt véo, vặn vẹo của tôi lại cứ phì cười. Rằng, tại sao ông lại nói 4 mùa của thời gian như chính tâm tư của con người, tại sao mùa hạ nóng nực, mùa đông lạnh lùng và mùa thu u buồn, mùa xuân hy vọng… Tất cả các mùa đó trong năm cũng giống như lòng người, vui rồi lại buồn, hạnh phúc rồi lại khổ đau, thất vọng rồi lại bừng lên hy vọng.

Tôi nhớ những đêm mùa đông lạnh giá, ông mặc cho tôi chiếc áo mút màu vàng chanh kéo cổ thật cao. Ông dạy tôi sơ-vin áo vào quần đêm nằm đỡ lạnh bụng. Tôi cứ thế nằm, co ro nghe gió chạy dọc bờ rào dâm bụt rồi thốc vào cửa sổ nơi ông đang ngồi may gia công mỗi tối. Chỗ cửa sổ đó, thế giới của tôi rộng mở, nơi những con cá lia thia được ông thả nuôi trong chiếc bình thủy tinh có vài dây vạn niên thanh xanh mơn mởn.

Ông là người có khả năng làm nhiều việc một lúc. Ông vừa may gia công cho các đầu mối ở ngoài chợ tỉnh, vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện đông tây kim cổ. Tôi thuộc những bài thơ, những đoạn Truyện Kiều trước khi biết những con chữ đầu tiên và cứ thế lớn lên bằng tiếng ru êm êm của người không bao giờ dứt trong giấc ngủ yên bình. Sau này, khi lớn lên, tôi vẫn thèm được bắt đầu giấc ngủ của mình bằng những câu chuyện kể và tôi đắm chìm trong đó. Thèm được cảm giác bàn tay thọc sâu trong tóc, thèm được kê đầu trên chân ông mà ngủ một giấc no tròn, không mộng mị.

Tôi cứ thế lớn lên.

Có những buổi chiều lặng gió, tôi ngồi thêu tranh bên bậu cửa. Tranh hoa sen với những bông hoa mãn khai rực rỡ. Ông nhìn tay tôi thêu, lại đọc một đoạn kinh trong Diệu pháp liên hoa, rồi lại nói đầy ý vị rằng: hoa sen là biểu tượng triết lý, tượng trưng cho sự thuần khiết và sinh hóa hồn nhiên. Nó biểu trưng cho những giá trị đạo đức và thánh thiện, sự duy trì và phát triển trí tuệ. Trên thế giới, ít loài hoa nào có nhiều phẩm chất cao quý như hoa sen. Người thêu tranh sen cũng vì thế mà lắng đọng hồn người. Lòng phải thật từ tâm thì tay thêu mới thổi hồn vào sen được.

Tôi dừng kim mỉm cười. Rõ ràng, ông đang nhìn thấy sự bất động sâu lắng trong tâm hồn tôi. Ông biết, con cháu ông thường sống từ tâm, ít bon chen với đời. Riêng tôi, sự từ tâm đôi khi mang đến những nỗi niềm không dự báo. Yêu thương bằng chính sự từ tâm của mình rồi khi người ta khổ đau, mình cũng khổ đau không kém, lại cứ muốn thời gian như thoi đưa để lòng mình có thể dịu êm trở lại. Câu nói của ông trong chiều khiến tôi nhận ra rằng đã từ lâu, tôi lặng lẽ bước đi trong cuộc sống này bằng đôi chân của người hành khất và trái tim của người ngủ mê mà không nhận ra cuộc đời này còn có nhiều điều kì diệu nếu ta có niềm tin cùng vươn lên với nó.

Chiều nay, tôi lại ngồi bên ông. Tựa đầu vào đầu gối người và cứ thế cảm nhận được tình yêu thương dạt dào của người len nhẹ nhàng trong tóc. Đôi tay gầy và xương khiến tôi chùng lòng. Ông - người giữ lửa cho tâm hồn tôi đang tiếp sức cho tôi bằng sự từ tâm và lòng tin yêu cuộc đời. Và trong khoảnh khắc bừng sáng đó, tôi thấy mùa xuân đã lại về. Rất khẽ…

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Thử thách sau cùng

Podcast truyện ngắn: Thử thách sau cùng

Hạnh phúc gia đình không chỉ được vun đắp bằng tình yêu thương mà còn bởi sự thấu hiểu, sẻ chia. Những thử thách trong cuộc sống giúp ta thêm bao dung, thấu hiểu nhau hơn.
Vinh danh điện ảnh châu Á và Việt Nam

Vinh danh điện ảnh châu Á và Việt Nam

Liên hoan phim châu Á-Đà Nẵng là dịp vinh danh những tác phẩm điện ảnh châu Á và Việt Nam, đồng thời cũng tạo những cơ hội kết nối điện ảnh Việt Nam ra thế giới. Liên hoan phim chính thức khai mạc ngày 28/6 với rất nhiều hoạt động sôi nổi dành cho khán giả và giới chuyên môn. 
Podcast truyện ngắn: Ngôi nhà hoa giấy

Podcast truyện ngắn: Ngôi nhà hoa giấy

Qua hình ảnh hoa giấy mỏng manh mà kiên cường, tác giả Linh Châu muốn nhắn nhủ: vẻ đẹp đích thực không nằm ở sự hào nhoáng bên ngoài mà ở sức sống và tình cảm chân thành bên trong.
Podcast tản văn: Ngọn gió ngoan

Podcast tản văn: Ngọn gió ngoan

Tản văn "Ngọn gió ngoan" của Linh Đan là lát cắt tuổi thơ trong trẻo, nơi ngọn gió mùa hạ miền Trung hiện lên như người bạn nhỏ tốt bụng, đong đầy tình yêu thương gia đình ấm áp.
Một góc quê xưa giữa đời sống hôm nay

Một góc quê xưa giữa đời sống hôm nay

Từ những hiện vật quen thuộc và ngôi nhà tranh mộc mạc, không gian văn hóa do anh Hoàng Tùng (xã Yên Hòa, Hà Tĩnh) xây dựng đã trở thành nơi lưu giữ ký ức làng quê, góp phần lan tỏa giá trị văn hóa truyền thống đến thế hệ trẻ.
Podcast truyện ngắn: Những tấm lòng nhân ái

Podcast truyện ngắn: Những tấm lòng nhân ái

Truyện ngắn "Những tấm lòng nhân ái" của tác giả Ngọc Thị Lan Thái là một câu chuyện trong trẻo, mang đến bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, sự sẻ chia và một tình bạn cao đẹp.
Báo Pháp ca ngợi Việt Nam là "viên ngọc" của Đông Nam Á

Báo Pháp ca ngợi Việt Nam là "viên ngọc" của Đông Nam Á

Từ những con phố tấp nập xe máy ở Hà Nội, những dãy núi đá vôi hùng vĩ của vịnh Hạ Long đến nét trầm mặc của cố đô Huế và những món ăn đường phố đậm đà hương vị, Việt Nam đang ngày càng khẳng định vị thế là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất châu Á trong mắt du khách quốc tế.
Những bàn cờ tướng nối nhịp tình quê

Những bàn cờ tướng nối nhịp tình quê

Giữa nhịp sống hiện đại, những bàn cờ tướng vẫn hiện diện ở nhiều vùng quê Hà Tĩnh. Không chỉ là môn thể thao trí tuệ, cờ tướng còn là nét đẹp văn hóa gắn kết cộng đồng.
5 khách sạn tốt nhất Việt Nam 2026

5 khách sạn tốt nhất Việt Nam 2026

Tạp chí Travel & Leisure hôm 18/6 công bố danh sách các khách sạn tốt nhất Việt Nam tại 5 hạng mục chính, dựa trên đánh giá của các chuyên gia và du khách quốc tế.
Podcast truyện ngắn: Trên đồi cỏ bạc

Podcast truyện ngắn: Trên đồi cỏ bạc

Trong cuộc sống, con người đừng bao giờ đánh mất niềm tin ngay cả khi rơi vào những hoàn cảnh tồi tệ nhất. Bởi niềm tin chính là điểm tựa giúp ta hướng tới những điều tốt đẹp hơn.
Podcast truyện ngắn: Kỷ vật của ngoại

Podcast truyện ngắn: Kỷ vật của ngoại

Có những ký ức không nằm trong những tấm ảnh cũ hay những trang nhật ký đã úa màu mà hiện diện lặng lẽ giữa cuộc sống thường ngày, gợi nhắc bao yêu thương đong đầy...
Podcast tản văn: Mùa gió Lào

Podcast tản văn: Mùa gió Lào

Với người Hà Tĩnh, mùa hạ thường gắn liền với gió Lào như một phần ký ức không thể tách rời của biết bao thế hệ lớn lên trên mảnh đất đầy nắng gió mà nghĩa tình...
“Giữ lửa” nghề đan lát ở Thạch Hà

“Giữ lửa” nghề đan lát ở Thạch Hà

Từ tre, mây tự nhiên, người dân thôn Nam Giang, xã Thạch Hà (Hà Tĩnh) đã khéo léo đan nên những chiếc thúng, dần, sàng, rổ, nơm… phục vụ sinh hoạt hằng ngày, đồng thời góp phần gìn giữ và phát huy nghề truyền thống của quê hương.
Podcast truyện ngắn: Tiếng ve trong chiếc hộp

Podcast truyện ngắn: Tiếng ve trong chiếc hộp

Hè về là mùa của những niềm vui, những cuộc gặp gỡ và ký ức tuổi thơ trong trẻo. Truyện ngắn “Tiếng ve trong chiếc hộp” sẽ đưa các em trở về với những ngày hè đầy cảm xúc.
Podcast truyện ngắn: Trở lại mùa phượng đỏ

Podcast truyện ngắn: Trở lại mùa phượng đỏ

"Trở lại mùa phượng đỏ" là chuyến tàu ngược dòng ký ức, đưa ta về sân trường đầy nắng gió, nơi ước mơ tuổi trẻ từng dang dở và lời hẹn ước bắt đầu lại sau những năm tháng ly hương.
Podcast tản văn: Mùa hạ chín

Podcast tản văn: Mùa hạ chín

Tản văn "Mùa hạ chín" chạm vào ngăn kéo ký ức đã phủ bụi thời gian, gợi nhắc những năm tháng thanh xuân đầy mộng mơ và những kỷ niệm sâu sắc từ cái nắng của mảnh đất Hà Tĩnh.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!