Leonardo da Vinci là nghệ sĩ ưu tú của mọi thời đại, ông đã thực hiện được một khối lượng công việc khổng lồ, vì thế theo ông giúp việc, học việc là niềm tự hào của nhiều họa sĩ.
Bìa sách Leonardo da Vinci, giá 115.000 đồng.
Thông qua những trang nhật ký, Paolo Valenti - một trong những người học việc - kể về cuộc sống của cậu tại Milan vào năm 1490 và vài năm sau đó là năm 1498. Khoảng thời gian này, Italya không phải là một nước thống nhất như ngày nay mà bao gồm các thành bang tự trị, trong đó có Venice, Florence và Milan. Những thành bang này của Italya là trung tâm của thời kỳ Phục hưng, một giai đoạn có những thay đổi và sáng tạo lớn ở châu Âu. Một trong những con người xuất sắc trong thời kỳ Phục hưng - một họa sĩ, kỹ sư, nhà phát minh, nhà khoa học và là môt thiên tài toàn năng – chính là Leonardo da Vinci.
Bắt đầu từ 21/6/1490, Paolo Valenti được cha gửi tới học việc ở xưởng vẽ của Leonardo da Vinci. Paolo Valenti khi đó là con trai của một ông thợ đóng giày, cậu được cha kỳ vọng và ép buộc phải quyết tâm vươn lên để có thể trở thành một họa sĩ tài hoa và nổi tiếng như người thầy của mình.
Một cậu bé có thể trở thành thợ học việc ở tuổi lên mười và sẽ phải rời khỏi gia đình để đến sống với người thầy. Gần như tất cả thợ học việc đều là con trai. Đầu tiên, một người thợ học việc của một nghệ sĩ sẽ phải quét nhà, chạy việc vặt, đánh bóng các tấm đá cẩm thạch và dựng giàn giáo. Cậu bé sẽ phải học cách làm thuốc, chuẩn bị giá gỗ, và sau đó được học vẽ. Khi đã đủ tiêu chuẩn, người thợ học việc có thể làm việc như một nghệ sĩ độc lập.
Thông qua lời kể của chú học việc những chi tiết thú vị về cuộc đời của Leonardo da Vinci được hé lộ.
Ông có thể đi trên đường phố hàng năm trời để tìm kiếm một gương, bởi theo ông “tìm được một gương mặt thật vẫn tốt hơn là phải tưởng tượng”. Ông dành hàng buổi để quan sát những con chim bay lượn, ấp ủ giấc mơ đưa con người lên bầu trời. Ông không ngừng sáng chế ra những kỹ thuật vẽ và chất liệu màu mới trong nỗ lực vươn tới cái hoàn mĩ của tự nhiên. Và vì mưu sinh, ông cũng buộc phải chế tạo các loại vũ khí, điều ông không hề mong muốn. Ông là người thầy ân cần, một người bạn lớn nhưng cũng có những phút giây giận dữ, yếu đuối như một người thường.
Bây giờ tôi phải trở về Pavia, về với công việc của mình – tôi đã được truyền cảm hứng, và vẫn luôn là như thế, để cố gắng hơn nữa, làm tốt hơn nữa và sống theo những chuẩn mực mà thầy đã đặt ra. Nếu một lúc nào đó, tôi mất đi lòng kiên nhẫn, tôi chỉ cần nghĩ tới Leonardo, người đã đi bộ trên các nẻo đường của Milan hàng năm trời để tìm kiếm một gương mặt trong hàng triệu gương mặt: gương mặt của Judas Iscariot. (Nhật ký ngày 11 tháng 5, 1498).
Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Sau 3 ngày diễn ra trong không khí vừa trang nghiêm, vừa sôi nổi, lễ hội Văn Miếu (Hà Tĩnh) đã khép lại với dấu ấn tốt đẹp trong lòng người dân địa phương và du khách.
Trưởng bản Mùa A Thi được vinh danh Gương mặt trẻ Việt Nam 2025 sau hành động dũng cảm cứu 90 người thoát khỏi sạt lở trong bão Yagi, giữa điều kiện đêm tối, mưa lớn và hoàn toàn mất liên lạc.
Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Trong khuôn khổ lễ hội Văn Miếu năm 2026, sáng 25/3, UBND phường Thành Sen long trọng tổ chức tế lễ, dâng hương chư vị tiên hiền khơi nguồn đạo học, danh nhân văn hoá tại Văn Miếu Hà Tĩnh.
Trong không gian linh thiêng của Văn Miếu Hà Tĩnh, đêm nghệ thuật “Thành Sen - Bản hòa ca ngày mới” như một lời tri ân sâu sắc gửi tới tiền nhân, đồng thời thắp lên những khát vọng tươi đẹp cho thế hệ hôm nay.
UBND xã Thiên Cầm (Hà Tĩnh) được giao nhiệm vụ chuẩn bị chu đáo các điều kiện để tổ chức khai trương điểm mùa du lịch biển năm 2026 bảo đảm thiết thực, hiệu quả.
Lễ giỗ lần thứ 649 năm Chế Thắng phu nhân Nguyễn Thị Bích Châu (1377- 2026) tại đền Eo Bạch đang được phường Vũng Áng (Hà Tĩnh) khẩn trương chuẩn bị với nhiều hoạt động văn hóa tâm linh đặc sắc.
Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.
Chủ tịch UBND tỉnh Phan Thiên Định cho rằng, giai đoạn mới, phát triển du lịch Hà Tĩnh cần khai thác hợp lý tài nguyên, gắn với bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa; lấy doanh nghiệp và người dân làm trung tâm, du khách làm đối tượng phục vụ.
Lễ hội Văn Miếu (phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh) năm 2026 sẽ diễn ra trong 3 ngày, từ ngày 24 - 26/3 (tức từ mùng 6 - 9/2 năm Bính Ngọ) với nhiều hoạt động văn hóa, trò chơi dân gian đặc sắc.
Bảng xếp hạng 51 điểm đến đẹp nhất thế giới năm 2026 tiếp tục gọi tên Hà Giang và Hội An, khẳng định sức hút bền bỉ của cảnh quan và văn hóa Việt Nam với du khách quốc tế.
Giữa tiết trời đầu xuân còn vương chút lạnh, có những yêu thương vẫn lặng lẽ đong đầy. Tình mẹ, giản dị mà sâu sắc luôn là điểm tựa ấm áp, nuôi dưỡng và chở che mỗi chúng ta.
Festival Phở năm nay có chủ đề “Phở Việt - Di sản sống trong lòng thời đại”. Đây là chương trình ý nghĩa nhằm tôn vinh nghề truyền thống, góp phần bổ sung cơ sở thực tiễn, dữ liệu để hoàn thiện hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận phở Việt là di sản thế giới...