(Baohatinh.vn) - Mùa đông đã về. Cái lạnh bắt đầu thẩm thấu qua từng bờ môi khô, nứt nẻ của cô bé hàng xóm, thấm qua những cánh hoa trong vườn...
Đông về, tôi lại nhớ cây trứng cá đầu ngõ đã bắt đầu thay lá, nhớ từng cái bánh chuối chiên vàng ruộm đầu làng, trẻ con xúm xít ngó nghiêng cô bán bánh, nhớ nồi cơm độn khoai sắn của mẹ và những món ăn đồng nội, đĩa rau muống xào. Để cảm nhận được cái lạnh, đôi lúc chúng tôi há hốc, tròn xoe cái miệng, thi nhau thở ra khói.
Mùa đông về, nhớ mẹ rét tái tê trong chiếc áo khoác mỏng manh. Mẹ hay đi sớm, về trưa, vất vả với công việc đồng áng. Những cơn rét co ro, nỗi nhọc nhằn của mẹ đổi lại cho chúng tôi khi thì cái bánh tráng, khi thì lá bánh xèo hay gói chè nóng hổi. Và hơn tất cả là cuộc sống đầm ấm của cả gia đình.
Minh họa của Huy Tùng
Nhưng có lẽ, điều làm tôi nhớ nhất là chiếc áo phao ấm mà mẹ mua cho tôi vào cái năm rét cắt da, cắt thịt. Năm đó, tôi ra trường, lên nhận công tác ở một huyện miền núi xa lắc. Nhà không có tiền nên mẹ bán lứa lợn múp míp trong chuồng mua cho tôi chiếc áo đó. Mẹ bảo áo ấm lắm, mặc vào sẽ tránh được những cơn gió lạnh vùng sơn cước, tránh được loài vắt chuyên hút máu người. Mẹ tôi cũng giống như những bà mẹ quê nghèo, hiền lành, thương con và luôn trung thành với quan niệm “ăn chắc, mặc bền”.
Chiếc áo mẹ mua màu vàng, không có hoa văn, hình vẽ nào đáng yêu cả, lại còn cồng kềnh, thô kệch, có những vết được gấp lại như hình lòng lợn, làm tôi có phần ngán ngẩm. Tôi vốn thấp bé nên khi mặc vào, đàn em nhìn tôi cười và gọi đó là áo “lòng lợn”. Thế nhưng, với cái gió rét của núi rừng đại ngàn, chiếc áo đã che chở cho tôi qua biết bao mùa đông. Nhìn những đứa trẻ miền sơn cước co ro trong cái lạnh thấu xương, tôi thấy mình thật may mắn khi có người mẹ chu đáo đến vậy.
Mùa đông lại về! Trong tủ quần áo của tôi giờ không thiếu những chiếc áo thời trang đẹp, phù hợp với phong cách hiện đại. Nhưng chiếc áo “lòng lợn” ấy vẫn mãi là kỷ niệm, là món quà vô giá đối với tôi. Tôi thấy nhớ mẹ, nhớ chiếc áo đã một thời cùng tôi rong ruổi qua các bản làng miền núi để mang con chữ đến với con em vùng dân tộc. Lâu lâu, theo thói quen, tôi vẫn lấy chiếc áo mẹ tặng để dạo phố và nhớ về những ngày xưa yêu dấu...
Truyện ngắn "Đông ấm" là một câu chuyện nhỏ về tình bạn học trò, sự cảm thông và những điều tử tế giản dị nhưng đủ sức sưởi ấm lòng người trong những ngày đông lạnh.
Theo bảng xếp hạng “Top 100 món ăn Việt Nam” do chuyên trang ẩm thực quốc tế Taste Atlas công bố tính đến ngày 19/1, bánh mì heo quay vượt qua nhiều món ăn quen thuộc khác, đứng vị trí đầu tiên.
Bằng giọng kể chậm rãi, giàu hình ảnh và thấm đẫm cảm xúc, truyện ngắn "Có một chiều mây trắng" mở ra một không gian miền núi vừa hoang sơ, vừa ấm áp, nơi ký ức, yêu thương và niềm hy vọng đan xen...
Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Thị Nguyệt đề nghị ngành VH-TT&DL triển khai hiệu quả Nghị quyết số 18-NQ/TU của Tỉnh ủy về xây dựng và phát triển văn hóa, con người Hà Tĩnh trong giai đoạn mới, xem đây là nhiệm vụ xuyên suốt, nền tảng cho sự phát triển bền vững.
UBND tỉnh Hà Tĩnh chỉ đạo các cơ quan, đơn vị, địa phương khuyến khích xã hội hóa các hoạt động tuyên truyền, văn hóa, thể thao, du lịch dịp Tết Nguyên đán và kỷ niệm ngày thành lập Đảng.
Gala Cười 2026 lên sóng dịp Tết Nguyên đán, quy tụ nhiều nghệ sĩ hài quen thuộc cùng các tiểu phẩm mới mẻ, mang đến không khí vui tươi, ấm áp cho khán giả.
Câu chuyện về đôi vợ chồng già trước lựa chọn: quê và phố, giữa ước nguyện của người này và nỗi niềm của người kia… đã đem đến những rung động rất đời, cất lên từ yêu thương, thấu hiểu.
Sẵn sàng đón lượng khách tăng cao dịp tết Bính Ngọ, Ban Quản lý Di tích đền thờ Chế Thắng phu nhân Nguyễn Thị Bích Châu đã chuẩn bị chu đáo các điều kiện, đảm bảo mùa lễ hội diễn ra văn minh, an toàn.
Chỉ một khóm dong riềng đỏ hoa nơi góc vườn quen thuộc cũng gợi nên bao thương nhớ. Ký ức về mẹ, về quê nhà, về những năm tháng nhọc nhằn mà đầm ấm lại đong đầy trong tim.
NSƯT Nguyễn Danh Dũng, biên kịch Lê Huyền (cùng quê Hà Tĩnh) và ê-kíp bộ phim “Không thời gian” đã xuất sắc nhận giải cao nhất hạng mục Phim truyện truyền hình tại Giải Cánh diều năm 2025.
Màn bắn pháo hoa chào mừng thành công Đại hội XIV của Đảng dự kiến diễn ra trong 30 phút, từ 20h10 ngày 23/1, tại khu vực Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình (Hà Nội), trong khuôn khổ Chương trình nghệ thuật đặc biệt.
Tại Lễ trao Giải Cánh diều 2025, phim “Mưa đỏ” của Điện ảnh Quân đội Nhân dân đã xuất sắc giành 3 giải gồm: Phim truyện điện ảnh xuất sắc; Đạo diễn xuất sắc và Diễn viên phụ xuất sắc.
Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam thống nhất chọn ngày 24-11 hằng năm là "Ngày Văn hóa Việt Nam", với chủ trương là ngày nghỉ, người lao động được hưởng nguyên lương.
Nhiều chuyên gia cho rằng, ở những thời điểm thích hợp, việc nhiều địa phương trong đó có Hà Tĩnh tổ chức các sự kiện văn hóa, thể thao, giải trí có quy mô đã tạo hiệu quả lớn trong thu hút khách du lịch.
Nắng đông hanh hao mà dịu nhẹ, rải xuống mặt đất một thứ ánh sáng ấm áp, khiến vạn vật bừng sắc và mang theo hương vị tình thân, đưa lòng người về miền ký ức xa xăm.
Giữa guồng quay mưu sinh hối hả, con người dễ quên mất rằng phía sau mình vẫn có một người mẹ âm thầm đợi chờ, để rồi khi còn kịp, ta hiểu rằng được trở về bên mẹ chưa bao giờ là muộn...
Gắn bó với Việt Nam 15 năm, Saleem Hammad - đại sứ hữu nghị đến từ Palestine không chỉ nói thành thạo tiếng Việt mà còn dành trọn tình yêu cho dải đất hình chữ S. Trong đó, thời gian trải nghiệm tại Hà Tĩnh đã mang đến cho anh những tình cảm đặc biệt.
Chắc hẳn, ký ức là thứ đầu tiên mở ra trong lòng người khi những ngày tháng Mười Một âm lịch bắt đầu khép lại. Có cả ký ức rõ hình, rõ dạng, có cả những cảm giác mơ hồ, rất khẽ...
Tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” bị đưa ra khỏi danh sách 50 tác phẩm văn học nghệ thuật tiêu biểu, xuất sắc sau ngày đất nước thống nhất do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch bình chọn.
Gác lại những hào nhoáng của ánh đèn đô thị, tôi đã tìm thấy một Thái Lan của những nụ cười an yên, nơi triết lý giáo dục gắn liền với đời sống, nơi con người kiên trì hồi sinh những “vùng đất chết” và một lối sống khiêm nhường, thuận tự nhiên đến ngỡ ngàng.
Chiếc đàn ghi ta cũ của nội là kỷ vật đi cùng những năm tháng chiến tranh, lưu giữ tình đồng đội, ký ức Trường Sơn và cả sự bình lặng của một đời người lính sau hòa bình.