Giao điểm đường sin

Bà già vẫy xe với lời thành khẩn: “Con ơi, cho cô quá giang về công viên Lê Thị Riêng”. Hắn dừng xe một phần cũng vì vừa lúc tới ngã tư đèn đỏ.

Thời gian hơn 30 giây đủ để hắn nhìn bà một lượt từ đầu tới chân rồi mới đưa ra quyết định có gật đầu hay không. Chiếc nón bảo hiểm của bà cũ kỹ, và choàng lên tất cả là chiếc áo mưa đã chuyển màu lòng lợn. Khuôn mặt, khổ người bà gầy gò, thấp. Chưa đầy ba giây, hắn gật đầu:

“Dạ, cô lên xe đi ạ”.

Hắn lấy làm lạ vì bà nói nhiều hơn mức bình thường giữa hai kẻ lần đầu có một mối liên hệ vô tình. Song cách bắt đầu câu chuyện của bà không quá vô duyên: “Cô chờ mãi mà ai cũng đi hai người. May gặp con”.

Hắn hiểu bà nói với ý tự trách mình hơn là trách thiên hạ vô tình. Thực ra trước và sau hắn, phân nửa số người chỉ chạy xe một mình. Hắn không nói ra ý nghĩ đó, nhưng dĩ nhiên là thắc mắc: “Sao cô đi bộ dưới trời mưa giờ này?”. Lúc đó là hơn chín giờ tối, mưa lun phun, bà bắt đầu câu chuyện.

Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần
Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

Bà đi thăm con gái mới sinh ở quận tư hồi chập tối. Lúc ngồi xe buýt trở về thì bị kẻ gian móc hết túi tiền. Đến ngã tư này xe quẹo, bà hết tiền bắt xe buýt hoặc xe ôm để đi tiếp. Nguyên nhân dẫn đến hoàn cảnh đáng thương của bà thật điển hình. Và nó điển hình đến mức hắn không buồn hỏi tiếp những chi tiết vụ việc. Mà có lẽ từ lâu, trước những câu chuyện tương tự, hắn cũng như số đông, đã chẳng còn chút thương cảm. Tuy thế, câu chuyện của bà làm tâm trí hắn ám ảnh hai chữ “móc túi”.

Hắn băn khoăn: “Bà có bị móc túi? Hay thực chất bà đang bày trò để móc túi mình?”. Nhưng nghĩ đi hắn cũng nghĩ lại: “Bà gầy yếu thế thì giở được trò gì? Chiếc balô mình đã đeo về trước ngực”.

Vài giây sau bà khiến hắn bắt đầu nghi ngờ khi than thở: “Mới đứng một lúc mà cô lạnh quá. Người choáng váng, khó chịu dễ sợ. Thấy vậy chứ gặp trời nắng mà mình có đội nón, mang khẩu trang còn dễ chịu hơn dầm mưa”. Hắn gật đầu, nhưng giấu ý nghĩ: “Trời mưa, ai gặp bà than cũng thấy khó chịu vậy!”.

Bà chưa bắt qua chuyện khác, một mối lo từ trong tâm trí hắn đã nhanh ập đến: “Liệu đang đi bà có bỗng dưng té xuống đường vì choáng váng? Lúc đó gọi cho người thân bà là bất khả. Nếu có thể, bà đã không đứng dầm mưa một mình ở ngã tư ban nãy. Mình sẽ phải chở bà đến bệnh viện với bao nhiêu là phiền toái à? Trời ơi, biết vậy mình cũng như mọi người mặc kệ bà cho xong!”. May quá, bà đã lại hỏi hắn bằng câu hỏi của một người tinh thần rất tỉnh táo: “Con đi làm về trễ vậy à?”.

Hắn kể mới đi ăn cưới chứ không đi làm. Xoay quanh chủ đề cưới xin được một lúc, hắn đề nghị: “Con về đường X, bên hông công viên. Nếu nhà cô cũng gần đó con sẽ chở cô về tới nhà”. Dĩ nhiên là bà vui vẻ đồng ý, còn mô tả: “Nhà cô qua khỏi công viên chừng năm chục mét thì quẹo vô một con hẻm chừng hai trăm mét. Nếu tiện đường, ba mẹ không rầy con về trễ thì con ráng chở giúp cô nghen”. Hắn nghe quẹo vô hẻm hơi ơn ớn nhưng vẫn vui vẻ: “Con ở trọ một mình, không sao cô ạ”.

Khi bà còn đang hỏi đôi ba câu về cuộc sống của một gã trai bám trụ ở Sài Gòn, xe đã tới cổng công viên. Hắn hỏi: “Sắp tới chưa cô ạ?”. “Con lên thêm chút, hẻm bên phải đó”, bà trả lời và chỉ tay về phía trước. Hắn thấy không yên tâm lắm khi điều khiển xe vô con hẻm không đủ rộng cho ai đó ở đây có thể đăng báo quảng cáo bán nhà với thông tin là HXH (hẻm xe hơi). Hẻm vắng đã đành, đi hết hẻm bà vẫn chưa kêu dừng, lại bảo: “Con quẹo trái cho cô. Chừng một trăm mét nữa nhé”.

“Bả nói quẹo vô hẻm hai trăm mét thôi. Giờ lại thêm quẹo trái vô cái hóc tối hù là sao?”, hắn hơi bất ổn. Không lẽ giờ hắn phải nói huỵch toẹt điều đang thực sự nghĩ: “Thôi có một trăm mét, cô tự đi bộ nghen. Con sợ quẹo vô mà một nhóm giang hồ (có thể do cô hẹn trước) ra đập con một trận trấn lột xe chắc con chết”. Đáng sợ hơn, bà không chút ái ngại - kiểu như khi con mồi lọt tầm ngắm, gã thợ săn cũng vồ vập bóp cò - hối: “Con quẹo xíu thôi, nhà cô ở phía trước”. Hoàn cảnh nào khác hắn đang ngồi lưng cọp!

Các khối cơ trên người bắt đầu căng cứng, khó lắm hắn mới bẻ cong lái cho xe quẹo hẻm trái. Lúc tim hắn đã khởi loạn nhịp, bà bỗng lên tiếng: “Con dừng đây”.

Chỗ bà đề nghị dừng, đường phình ra đủ cho hắn quay đầu xe.

Nhưng nó cũng đủ vắng cho một đám giang hồ thanh toán hắn thật êm. “Mình sắp thoát hay câu chuyện thực sự mới chỉ bắt đầu?”, hắn nghĩ, giương mắt nhìn quanh. Không có dấu hiệu kẻ rình rập, chỉ thấy chiếc cổng cao bao lấy một căn nhà ba lầu. Hắn đoan chắc bà là ôsin chứ không thể là chủ căn nhà này được.

Chưa hết băn khoăn, tay hắn đã điều khiển xe quay đầu 180 độ từ lúc nào. Bà không vội mở cổng căn nhà mà níu vai khiến hắn thêm một lần hú hồn. Bà líu ríu: “Cô cảm ơn con. Thực sự cô rất sợ phải đi bộ ban đêm dưới trời mưa”. Hắn tỏ vẻ mặt cảm thông, nói chuyện chẳng có gì. Nhưng vừa xong hắn lập tức rú ga vọt đi. Hắn chỉ thực sự cảm thấy an toàn khi đã chui tọt vào phòng trọ của chính mình. Hắn đâu biết bà già phải thót tim đến thế nào khi phải đi bộ thêm ba trăm mét hẻm tối hù dưới mưa mới tới căn phòng trọ lụp xụp của mình.

Hắn cũng đâu biết chỗ dừng xe, theo bà toan tính, thì đó là giao điểm của hai đường sin trái chiều mang tên sợ hãi (lẫn nhau) trong bà và hắn.

Truyện 1.168 chữ của MỄ THÀNH THUẬN

Theo tuoitre.vn

Đọc thêm

Việt Nam có 8 tỷ phú USD

Việt Nam có 8 tỷ phú USD

Forbes vừa công bố danh sách tỷ phú thế giới 2026 với số lượng kỷ lục 3.428 người, trong đó, Việt Nam có 8 tỷ phú góp mặt với tổng tài sản đạt gần 40 tỷ USD.
Podcast truyện ngắn: Tóc thơm

Podcast truyện ngắn: Tóc thơm

Một gia đình yên ấm bỗng xáo trộn khi người chú thương binh lẫn trí sống cùng nhà. Câu chuyện giản dị nhưng gợi nhiều suy ngẫm về tình thân và lòng bao dung.
Ngập tràn sắc đỏ chào đón ngày hội lớn của non sông

Ngập tràn sắc đỏ chào đón ngày hội lớn của non sông

Không khí hướng về ngày bầu cử đang diễn ra sôi nổi tại các địa bàn của Hà Tĩnh. Từ các tuyến phố trung tâm đến các khu dân cư, công tác tuyên truyền cổ động được triển khai đồng bộ, tạo sắc thái vui tươi.
Podcast truyện ngắn: Những chậu hoa giấy

Podcast truyện ngắn: Những chậu hoa giấy

Giữa bối cảnh nông thôn nhiều đổi thay, truyện ngắn “Những chậu hoa giấy” mở ra góc nhìn ấm áp về sự sẻ chia và tình thân, những giá trị vẫn âm thầm nảy nở trong cuộc sống hôm nay.
Quốc gia có nhiều tỷ phú nhất thế giới

Quốc gia có nhiều tỷ phú nhất thế giới

Danh sách mới nhất từ Hurun ghi nhận kỷ lục hơn 4.000 tỷ phú toàn cầu, Trung Quốc vươn lên dẫn đầu về số lượng và phần lớn doanh nhân giàu có nhờ tự thân lập nghiệp.
Podcast tản văn: Ngày của yêu thương, trân trọng

Podcast tản văn: Ngày của yêu thương, trân trọng

Tháng Ba về mang theo sắc xuân dịu nhẹ và cũng nhắc chúng ta nhớ đến một ngày đặc biệt, đó là Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, ngày để yêu thương được gọi tên và sự trân trọng được bày tỏ.
Giữ “lửa" hội quê...

Giữ “lửa" hội quê...

Trên vùng đất Hà Tĩnh, lễ hội truyền thống là nơi lưu giữ ký ức cộng đồng, bồi đắp bản sắc làng quê và được tiếp nối qua nhiều thế hệ nhờ những người lặng lẽ giữ “lửa" di sản.
Phim 'Tài' dễ xem nhưng cũ

Phim 'Tài' dễ xem nhưng cũ

"Tài" có câu chuyện dễ tiếp cận, giàu tính giải trí với nhiều cảnh hành động và yếu tố fan-service. Tuy nhiên, đề tài phim bị cũ, cách kể cũng thiếu sự đột phá.
Podcast tản văn: Khu vườn của bà ngoại

Podcast tản văn: Khu vườn của bà ngoại

Có những ký ức chẳng bao giờ phai nhạt, không phải vì nó lộng lẫy xa hoa, mà bởi nó được dựng xây và vun đắp bởi người thân yêu. Và “Khu vườn của bà ngoại” chính là một không gian như thế.
Podcast truyện ngắn: Giấc mơ Lọ Lem

Podcast truyện ngắn: Giấc mơ Lọ Lem

Truyện ngắn “Giấc mơ Lọ Lem” của tác giả Trần Tú là một cậu chuyện Lọ Lem thời hiện đại về em bé Bếp. Câu chuyện cho các em thấy, điều kỳ diệu sẽ đến nếu ta lượng thiện và tự tin, yêu đời.
Khi lòng thành bị thương mại hóa ở chốn tâm linh

Khi lòng thành bị thương mại hóa ở chốn tâm linh

Đầu xuân, nhiều người tìm đến các đền, chùa tại Hà Tĩnh để cầu an, cầu phúc. Thế nhưng, khi niềm tin bị khai thác như một loại dịch vụ, tín ngưỡng dần bị đẩy lệch khỏi giá trị ban đầu.
Trang trọng lễ giỗ Vua Mai Hắc Đế

Trang trọng lễ giỗ Vua Mai Hắc Đế

Lễ giỗ Vua Mai Hắc Đế diễn ra tại thôn Mai Lâm, xã Mai Phụ đã thu hút đông đảo cán bộ, đảng viên và Nhân dân Hà Tĩnh về dâng hương tưởng nhớ công lao của bậc tiền nhân đối với dân tộc.
Hội đã tan rồi…

Hội đã tan rồi…

Chiếc loa phóng thanh gần quán bà Lệ réo rắt: Tuyệt đối không được để tình trạng du xuân kéo dài...
Vườn cà chua 'đẹp như AI'

Vườn cà chua 'đẹp như AI'

Hai giàn cà chua trĩu quả trên diện tích gần 40 m2 của chị Thanh Xuân, 42 tuổi, bất ngờ đón hàng nghìn lượt khách về chiêm ngưỡng dịp Tết Bính Ngọ.