Gió qua thềm vắng...

(Baohatinh.vn) - Tôi ngồi xuống cạnh má, lơ đãng nhìn khói nắng vàng hanh xuyên qua khung cửa đã bợt bạt vì gió mưa, nhận ra mình bao năm vẫn như trẻ nhỏ chơi xa thèm nghe tiếng má gọi về. Vài sợi tóc bạc của má khẽ bay bay giữa vuông nắng mơ màng, níu lòng chùng xuống.

Bây giờ đã vào mùa gió phơn.

Gió và gió, lớp này đến lớp khác, ráo riết đuổi nhau chẳng gì cản nổi. Đám lá khô lả tả bay theo chiều gió cuốn, vô tình đánh rơi giọt nắng trong veo. Mường tượng gió có lúc như người đang yêu đã lâu biền biệt cách xa, nay được gặp lại trong cuống quýt, vồ vập, khát cháy. Có lúc lại như người say lảo đảo, nóng bừng hơi men, ghé chỗ này tạt chỗ nọ, quên cả đường về. Nhận ra trong gió đẫm một mùi đất cát hanh hao, mùi lá rụng, trái chín sau vườn, mùi cá khô cong mình phơi nắng.

Gió qua thềm vắng...

Mùi lá rụng, trái chín sau vườn, mùi cá khô cong mình phơi nắng. Ảnh minh họa: internet

Gió kiêu hãnh, phóng túng, mang khát khao bất tận được vẫy vùng cuối bể đầu non. Gió ràn rạt, nóng bỏng, ôm tất cả vào giấc mơ trải dài ngút ngát, như bầy ngựa hoang tung bờm ngạo nghễ, vươn cổ hý vang qua trảng cát mênh mông. Ở nơi này, nếu có ai ví gió phơn là một người con gái, người ta sẽ hình dung ra một cô gái mạnh mẽ, không quen cầu kỳ, chải chuốt, đôi lúc vụng về. Nhưng cô chỉ biết nói lời chân thật, có yêu ai thì yêu trọn lòng mình, không toan tính. Gió sẽ về đâu trong suốt dặm dài rong ruổi của mình, có để lại gì trong những giấc mơ trưa?

Có những chiều tôi thấy mình như tan ra trong gió, nghe nắng vỡ dưới bàn chân cồn cào. Chỗ tôi đứng chỉ có gió và cát. Gió xóa nhòa những dấu chân lẻ loi trên cát, cuốn theo nỗi buồn mông lung đã từng neo lại tận sâu đáy lòng. Trong vũ điệu của gió, cát thực hiện những chuyến miên viễn hợp tan bất tận, những cuộc chuyển mình thầm lặng không hồi kết. Cát vẫn bay và gió thổi không ngừng. Gió chính là đôi chân của cát.

Gió qua thềm vắng...

Chiếc đòn gánh hai đầu trìu trĩu lá dương, nảy lên nảy xuống dẻo dai theo nhịp đi của má. Ảnh minh họa: internet

Những đứa trẻ ở lũng gió lớn lên chất phác như bụi dứa dại, nhánh xương rồng. Tóc cháy loe hoe, da đen nhẻm, đôi chân thoăn thoắt đi qua những mùa hạn, mùa mưa. Tiếng cười như tiếng sương rơi, như hồi chuông trong trẻo. Tôi ngày nhỏ vẫn thường cùng má vào rừng gom lá khô về chất ở góc bếp. Hoàng hôn trễ nải buông, con đường cát trắng có đôi bóng người liêu xiêu đi bên nhau, vai má cong vênh đòn gánh, tay tôi ôm bó củi rừng. Chiếc đòn gánh hai đầu trìu trĩu lá dương, nảy lên nảy xuống dẻo dai theo nhịp đi của má. Đường về ngược hướng gió, má chỉnh lại vành nón trên đầu, bước cao bước thấp như gánh cả mùa gió trên vai. Sợ tôi mỏi chân, đến nửa đường, má từ từ đặt gánh lá xuống, hai má con ngồi nghỉ trong tiếng gió vi vu. Gió có đủ sức hong khô mồ hôi đẫm một đời trên lưng má? Xương rồng hoa đỏ, cây từ bi hoa tím, thấp thoáng giữa những vạt rừng váng vất hơi sương.

Rồi tháng ngày đi qua như lá rụng, tôi hồn nhiên lớn lên, đêm nằm chiêm bao cứ ngỡ mình còn là đứa nhỏ ngày nào, nghe gió cười, gió hát lời nhớ thương.

Gió qua thềm vắng...

Tôi mãi thuộc về góc nhà nao nao hình bóng má. Ảnh minh họa: internet

Gió phơn bỏ đi khi trời vào mùa mưa triền miên không dứt. Nhìn những móc đồ ngổn ngang phơi từ ngày hôm trước vẫn còn âm ẩm, lòng ai cũng râm ran ngóng nắng. Má đứng sau cánh cửa, ngoài kia mưa giăng bốn phía mờ mịt, người cất tiếng thở dài, tặc lưỡi: “Mưa cữ này có khi đến thối đất, thối cát mất thôi!”. Ở lâu trong xứ nắng, những ngọn gió phơn thổi xoáy qua đồi cát trắng rát mặt, từng càu nhàu vì cát bay vào cả mâm cơm, vậy mà, trước sự hiện diện của mưa, lê thê trắng xóa, lòng má lại có chút lấn cấn không quen. Hay tại vì má đang chênh chao nhớ gió?

Cũng bởi xót xa nhớ gió, mà má đã chôn nhau cắt rốn, ăn đời ở kiếp với mảnh đất này. Để tôi nhận ra trong hữu hạn đời mình, tôi mãi thuộc về góc nhà nao nao hình bóng má, lặng lẽ cầm bó chổi quét hết những vụn vỡ đắng cay. Đâu đó trong những ngọn gió phơn là mùi dầu gió thân thuộc. Tôi ngồi xuống cạnh má, lơ đãng nhìn khói nắng vàng hanh xuyên qua khung cửa đã bợt bạt vì gió mưa, nhận ra mình bao năm vẫn như trẻ nhỏ chơi xa thèm nghe tiếng má gọi về. Vài sợi tóc bạc của má khẽ bay bay giữa vuông nắng mơ màng, níu lòng chùng xuống. Nghe từng mảnh gió khép lại trong giấc quê thơm thảo. Ngoài kia, gió gọi nhau qua thềm vắng lao xao…

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Xanh lên từ đất

Podcast truyện ngắn: Xanh lên từ đất

Truyện ngắn "Xanh lên từ đất" là hành trình tìm kiếm ký ức đồng đội của người cựu chiến binh, gửi gắm niềm biết ơn cùng hy vọng vào tương lai.
Nỗi lo Gen Z không còn đọc sách có thể đã sai

Nỗi lo Gen Z không còn đọc sách có thể đã sai

Dữ liệu mới cho thấy Gen Z vẫn đọc sách, đến thư viện và hiệu sách, đồng thời tạo ra những cách tiếp cận sách mới trên mạng xã hội, góp phần thay đổi văn hóa đọc của giới trẻ.
Cuộc đua nhạc yêu nước mừng Quốc khánh 2/9

Cuộc đua nhạc yêu nước mừng Quốc khánh 2/9

Á quân The Voice -Lê Xuân Nghi - lần đầu thử sức sáng tác nhạc cổ động với MV "Mang hồn Việt đi muôn nơi". Sản phẩm gia nhập đường đua âm nhạc dịp Quốc khánh 2/9, bên cạnh những dự án của Hoàng Quyên, Duyên Quỳnh, Tùng Dương, Dương Quốc Hưng và một ca sĩ ảo.
Podcast tản văn: Mùa thu trong mắt mẹ

Podcast tản văn: Mùa thu trong mắt mẹ

Tản văn "Mùa thu trong mắt mẹ" qua góc nhìn của tác giả Linh Đan không chỉ có thiên nhiên diệu kỳ, mà còn đong đầy nỗi lo toan và tình yêu thương lặng lẽ của mẹ dành cho con.
Podcast truyện ngắn: Tạm biệt mùa hè

Podcast truyện ngắn: Tạm biệt mùa hè

Mùa thu đến cùng sự đổi thay của đất trời và sự trưởng thành trong tâm hồn. Cùng lắng nghe truyện ngắn "Tạm biệt mùa hè" để cảm nhận ngày cuối hè ấm áp với những niềm vui tuổi thơ.
Hành trình Truyện Kiều vươn ra thế giới

Hành trình Truyện Kiều vươn ra thế giới

Với việc dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du (quê Hà Tĩnh) đã trở thành cầu nối văn hóa Việt với bạn bè quốc tế.
Podcast tản văn: Về với mẹ cha

Podcast tản văn: Về với mẹ cha

Trong cuộc đời mỗi người, càng đi xa, càng mong được trở về và hơn hết là trở về bên mẹ cha. Nhưng có những cuộc trở về, ta chỉ còn có thể thực hiện trong ký ức.
[QUIZ] Nguồn gốc nghi thức bông hồng cài áo trong lễ Vu Lan?

[QUIZ] Nguồn gốc nghi thức bông hồng cài áo trong lễ Vu Lan?

Mỗi độ Rằm tháng Bảy, lễ Vu Lan trở thành dịp để người Việt hướng về cha mẹ, cội nguồn và những giá trị của lòng hiếu kính. Cùng với đó, nghi thức bông hồng cài áo đã trở thành biểu tượng giàu ý nghĩa, nhắc mỗi người trân trọng tình thân khi vẫn còn cơ hội yêu thương và báo hiếu.
Podcast truyện ngắn: Ngày trở về

Podcast truyện ngắn: Ngày trở về

Có những cuộc trở về là hành trình tìm lại cội nguồn cùng những giá trị đã lặng lẽ nuôi lớn mỗi con người qua năm tháng xa xứ.
Độc đáo giếng cổ Chăm Pa ở Hà Tĩnh

Độc đáo giếng cổ Chăm Pa ở Hà Tĩnh

Xã Hồng Lộc (Hà Tĩnh) còn lưu giữ nhiều giếng cổ được cho là mang dấu ấn kỹ thuật xây dựng Chăm Pa. Đặc biệt, nguồn nước ở đây hầu như không bao giờ cạn.
Các địa phương sôi nổi tổng kết sinh hoạt hè

Các địa phương sôi nổi tổng kết sinh hoạt hè

Thời điểm này, các đoàn xã, phường trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh đang sôi nổi tổ chức tổng kết sinh hoạt hè, tạo không khí vui tươi, phấn khởi để các em thiếu nhi bước vào năm học mới.
Về vùng đất kể chuyện bằng di sản

Về vùng đất kể chuyện bằng di sản

Trong tổng số 704 di tích ở Hà Tĩnh, xã Cổ Đạm có tới 42 di tích, cùng nhiều lễ hội, loại hình văn hóa dân gian được gìn giữ qua nhiều thế hệ, tạo nên nét riêng cho vùng đất giàu truyền thống này.
Khánh thành đền Đức Thánh Cả ở xã Thượng Đức

Khánh thành đền Đức Thánh Cả ở xã Thượng Đức

Đền Đức Thánh Cả ở thôn Đức Hương, xã Thượng Đức, Hà Tĩnh, thờ thần “Đương niên hành khiển Thái tuế chí đức Tôn thần, Thượng thượng đẳng Đại vương” - vị thần cai quản, giám sát và ghi chép những việc làm của con người trong từng năm.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!