Một tâm hồn thơ dạt dào cảm xúc

Võ Giao là một bác sĩ không chỉ có nghiệp vụ tay nghề cao mà ông còn được đồng nghiệp xa gần và nhân dân quý mến. Khiêm tốn đức độ và luôn luôn khám phá học hỏi trau đồi kiến thức, đó là một con đường tiến thân của ông ngay từ nhỏ...

Ông luôn luôn quý trọng thời gian và dành trọn cả cuộc đời mình phục vụ nhân dân phục vụ người bệnh ông tôn thờ và kính trọng nhà danh y Hải Thượng Lãn Ông. Ông học hỏi được những kho tàng đồ sộ về các bài thuốc Nam qua những pho sách quý mà danh y Hải Thượng Lãn Ông để lại. Là một bác sĩ ngoại nhưng nhờ chịu khó và say sưa tìm tòi cho đến bây giờ Võ Giao đã trở thành người thầy thuốc đông y cổ truyền được nhân dân tín nhiệm.

Dẫu cuộc đời có những lận đận trong cuộc sống đời thường cũng như công danh sự nghiệp nhưng với bác sĩ Võ Giao ở bất cứ hoàn cảnh nào vẫn tỏ rõ bản lĩnh vững vàng như cây thông trên đỉnh non Hồng. Có người bảo ông là người có cá tính lập dị và hay mặc cảm đó là một quan niệm hoàn toàn lệch lạc. Phải sống phải tiếp xúc, phải gần gủi ông mới thấu hiểu được tường tận những việc tốt ông đã làm những tình cảm mà ông dành cho người bạn bè thân hữu, những thánh thiện đối với bệnh nhân nghèo. Những người sống đẹp sống có ích cho đời mà ông khâm phục ,những nhà khoa học những giáo sư bác sĩ tài năng mà ông ngưỡng mộ .Võ Giao đúng như thánh hiền dạy:

"Trợn mắt xem khinh ngàn lực sĩ

Cúi đầu làm ngựa đứa nhi đồng"

Dĩ nhiên với cách sống thanh cao và đạm bạc nên ông xem thường nhân cách những kẻ tham nhũng đục nước béo cò, những kẻ vì đồng tiền nên bán rẻ nhân cách bị xã hội lên án.

Đừng tưởng rằng Võ Giao khi đương là bác sĩ nghỉ tay giao tay kéo, ông chỉ lặng bên những thang thuốc cổ truyền, có lẽ từ trong cuộc sống hàng ngày những gì tâm trạng ông đã làm thơ. Tập thơ "Hoa trắng trong vườn" mà nhà xuất bản văn học vừa ấn hành có trên tay bạn đọc đã nói hộ được niềm vui ,niềm lạc quan của ông với cuộc sống với nghề nghiệp .

Thơ như người bạn đồng hành san sẻ niềm vui, nỗi buồn của ông. Thơ ông không màu mè về chữ nghĩa không chuyên nghiệp về cấu tứ cũng như vần điệu nhưng đọc thơ ông bạn đọc vẫn thấy nét đẹp dung dị và một tiếng nói riêng của Võ Giao. Ông không chỉ viết về nghề nghiệp mà trải rộng hồn mình bằng cảm xúc muôn sắc muôn màu trong cuộc sống. Hình ảnh mà chúng ta bắt gặp trong thơ ông chính những con người mà ông rất đổi yêu thương đó là người.Từ người mẹ đẻ của mình ông gợi cho đọc giả những người mẹ khắp nơi trên mọi miền của tổ quốc. Điều gửi gắm cuốicùng Mẹ chính là quê hương và Tổ quốc.Cung đàn thơ vút lên bay bổng:

Trái tim đỏ dương buồm làm nghị lực

Sống nhân ái thẳng ngay và trung thực

Suốt một đời xây nghĩa lớn vì dân

Từ mẹ đến bà, từ bà đến người em gái sông quê ở đâu đó mà chúng ta đã gặp. Hương thơm của cuộc sống, nét nhân nghĩa của bà, nết yêu kiều của của cô thôn nữ tự nhiên trỗi dậy trong thơ Võ Giao như mùi hương lúa mới, một mùi hương khiến ta bồi hồi thổn thức. Chúng ta hãy cùng Võ Giao một lần nữa ngồi trên con thuyền thơ của dòng sông:

Dòng sông đôi bờ cát trắng

Nước trong xanh

Bóng người con gái đẹp như tranh

Nếu dưới góc nhìn của hoạ sĩ đây là một bức tranh rực rỡ gam màu bởi dòng sông đôi bờ cát trắng. Nước xanh biên biếc lại hiện lên bờ cát trắng đến mức nguyên sơ tinh khiết. Một sự tĩnh lặng của thiên nhiên sẽ có chút gì buồn lắng nếu không có sự xuất hiện của người con gái. Người con gái đó bao nhiêu tuổi ,anh không cần biết, người con gái tóc dài hay má đỏ anh không mách bảo cho người độc chỉ biết rằng nhà thơ thốt lên: Bóng người con gái đẹp như tranh. Cái đẹp của sự phối hợp thiên nhiên và con người ,chính sự xuất hiện của cô gái mà sông nước hữu tình hơn, và chính cô cũng đẹp lên khi xuất hiện trên sông nước này. Vẻ đẹp ấy muôn năm khiến bao du khách ngắm nhìn và đắm đuối.

Võ Giao không phải là người nông dân làm lụng vất vả. Thế nhưng hình ảnh người nông dân vẫn luôn luôn gắn bó với anh, bởi anh cũng xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo. Thơ anh nói về mùa gặt, thơ anh nói tới tâm trạng hân hoan của bà con khi được mùa. Trong tập thơ "Hoa trắng trong vườn lặng" tôi đọc và rất thiện cảm những câu thơ có sự quan sát khá tinh tế khi anh viết về Cây rạ:

Ai đốt rạ ngoài đồng

Để khói bay mù mịt

Những thân rạ mong manh

Khói lơ lững bay

Hương thơm lan toả mãi

Bỗng chốc rạ hoá thân

Làm đất thêm màu mỡ

Ngày mai mùa lúa mới

Lúa hát dưới trời xanh

Đất lại thơm hương rạ

Quyện trong ngọn giáo lành

Có lẽ vì sự cẩn trọng của đức tính thầy thuốc nên trong thơ Võ Giao bao giờ cũng biểu đạt tính cụ thể. Qua thơ anh muốn gửi gắm bạn đọc một điều gì vui, một cái gì trong xô bồ cuộc sống đời thường mà anh thấy không hay về nhân cách về lối sống. Dù là gì đi nữa thì với thơ anh khi đề cập đến những uẩn khúc lời lẽ của anh là lời khuyên chân thành.

Trở lại nghề y một thời mà anh đã từng cống hiến từng cứu cho bao nhiêu bệnh nhân hiểm nghèo, nên khi viết về nghề nghiệp thơ anh như một lời tự sự hay là những dòng nhật ký ghi lại cảm xúc. Hình ảnh người bác sĩ trong chiến tranh hay bác sĩ mặc áo bờ lu trong bệnh viện đều được Võ Giao bộc lộ nhân cách tay nghề khá rõ nét nhất. Ta bắt gặp ở đây những người choàng áo trắng với sự hy sinh thầm lặng, ta bắt gặp ở đây sự vất vả của nghề y và tinh thần lạc quan vô tư của họ trong từng ca phẫu thuật, trong từng ca cứu thương. Hơn năm mươi bài thơ trong tập "Hoa trắng trong vườn" của Võ Giao không chỉ là quà tặng quý báu của anh dành cho bạn bè mà còn biểu đạt được một tâm hồn phóng khoáng cao thượng của anh.

Thuốc anh và tay nghề anh dành cho nhân dân, thơ anh dành cho đồng nghiệp còn anh không nói về mình. Trong cuộc đời một Võ Giao trong sáng vô tư và say mê khoa học đã làm mọi người cảm phục, trong thơ ông cũng khiến mọi người cảm phục. Bởi theo anh tâm sự, anh làm thơ không phải để muốn mình thành nhà thơ mà thơ là sự giải toả về tâm sự ,thơ là cung đàn của tâm hồn. Anh làm thơ để góp cho mình một tiếng nói tri âm của cuộc sống .

Đọc thêm

Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, xã Đức Minh (Hà Tĩnh) - nơi có dòng La hiền hòa chảy qua, vẫn gìn giữ trọn vẹn vẻ bình yên, mộc mạc mà sâu lắng cùng nhiều giá trị truyền thống.
Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Tối 28/4, tại Nhà hát Hồ Gươm, Công ty Phan Oanh Media tổ chức Chung kết cuộc thi Mrs Earth Vietnam 2026, khép lại mùa giải thứ hai với nhiều dấu ấn về tôn vinh nhan sắc, trí tuệ và những giá trị nhân văn của phụ nữ Việt Nam hiện đại. Nguyễn Khuê Thu, đến từ Bắc Ninh, xuất sắc đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Khai trương du lịch biển: Hà Tĩnh - âm vang biển Thiên Cầm

Khai trương du lịch biển: Hà Tĩnh - âm vang biển Thiên Cầm

Lễ khai trương du lịch biển Hà Tĩnh năm 2026 với chủ đề “Hà Tĩnh - âm vang biển Thiên Cầm” bắt đầu từ 20h10 ngày 25/4, tại bãi biển Thiên Cầm, được truyền hình trực tiếp trên sóng Truyền hình Hà Tĩnh, livestream trên các nền tảng số của Báo và phát thanh, truyền hình Hà Tĩnh.
Sôi nổi đua thuyền trên sông Ngàn Phố

Sôi nổi đua thuyền trên sông Ngàn Phố

Lễ hội đua thuyền góp phần thúc đẩy phong trào thể thao, phát huy giá trị văn hóa truyền thống của xã Tứ Mỹ (Hà Tĩnh), qua đó nâng cao đời sống tinh thần của người dân.
Âm vang trống hội, nối nhịp thời gian

Âm vang trống hội, nối nhịp thời gian

Tiếng trống hội không chỉ là thanh âm kết nối nguồn cội mà còn là nét đẹp văn hóa đang được các thế hệ người dân Hà Tĩnh gìn giữ, phát huy trong đời sống và nghệ thuật.
Podcast truyện ngắn: Ông tù và

Podcast truyện ngắn: Ông tù và

Giữa đời sống làng quê vẫn có những con người lặng thầm lo việc chung, hết lòng vì xóm giềng. Truyện ngắn “Ông tù và” của Đinh Hạ là câu chuyện cảm động về một con người như thế.
Podcast tản văn: Tháng Tư dịu dàng hương lúa

Podcast tản văn: Tháng Tư dịu dàng hương lúa

Tháng Tư mang theo sắc nắng như rót mật và hương lúa non dịu nhẹ lan khắp cánh đồng quê. Mùi hương bình dị ấy gợi nhắc mỗi chúng ta về cội nguồn và những ký ức tuổi thơ thân thương.
Podcast truyện ngắn: Bộ quân phục mới

Podcast truyện ngắn: Bộ quân phục mới

Truyện ngắn "Bộ quân phục mới” của tác giả Tống Ngọc Hân ngợi ca hình ảnh người lính và sức mạnh của sự sẻ chia, đã thắp lên niềm tin, giúp con người gượng dậy, bước tiếp.