Những mùa Trung thu xưa

(Baohatinh.vn) - Khi vầng trăng tháng tám đã tròn đầy, khi bọn trẻ con bắt đầu thủ thỉ xin tiền mua mấy cái lồng đèn có đủ hình thù thì người lớn lại bắt đầu hồi ức những mùa Trung thu trong ký ức...

Đi giữa những rộn rã của phố thị, tôi lại miên man hoài niệm về những mùa Trung thu xưa ở quê. Tất cả như vừa mới hôm qua đây thôi... Có lẽ thế hệ 7x, 8x sẽ không bao giờ quên những tết Trung thu mộc mạc ấy.

Những mùa Trung thu xưa

Lồng đèn của chúng tôi có khi chỉ là những thanh tre xếp hình ngôi sao... Ảnh internet

Đó là những háo hức khi tự làm những chiếc lồng đèn xinh xắn từ các vật liệu tự nhiên. Lồng đèn của chúng tôi có khi chỉ là những thanh tre xếp hình ngôi sao, được bao ở ngoài bằng lớp giấy màu thủ công xanh đỏ tím vàng sặc sỡ; có khi chỉ là những vật dụng trong gia đình đã bị hư, được trang trí lại; có khi là những chiếc đèn được cắt cầu kỳ từ các tờ hoạ báo... Chúng tôi chuẩn bị trước cả tháng, cất kỹ đợi đến ngày đem ra khoe cùng chúng bạn, rồi trầm trồ, xuýt xoa, ngưỡng mộ, tự hào.

Những mùa Trung thu xưa

Một góc chợ Trung thu ngày xưa... Ảnh internet

Có một kỷ niệm mà nghĩ đến là nước mắt rưng rưng. Những năm đói kém ấy, hầu hết chúng tôi đều chờ đợi bữa cơm tết Trung thu do các tổ chức đoàn thể nấu cho trẻ. Đó là một tô xôi trắng, mấy miếng nem, thịt luộc béo ngậy mà chỉ trong những dịp lễ tết chúng tôi mới được ăn. Vậy là, từ sáng sớm ngày 15/8 âm lịch, bọn trẻ chúng tôi đã háo hức chuẩn bị sẵn sàng mỗi đứa một cái tô, chờ tiếng kẻng để chạy nhanh ra khu sinh hoạt chung của thôn mà đón nhận điều tuyệt vời ấy. Cảm giác ăn miếng cơm trắng, cắn miếng thịt béo gậy... là kỷ niệm cả đời không thể nào quên.

Sau bữa cơm chiều, cả bầy trẻ trở về nhà sửa soạn để đi rước đèn. Dưới bầu trời quê trong trẻo thì chú Cuội, chị Hằng gần lắm, chỉ đâu đó ở trên một lùm cây, trên một ngọn tre thôi. Chúng tôi được chơi các trò chơi dân gian như chơi trốn tìm, bắt đom đóm làm đèn, mèo đuổi chuột rồi cùng nhau hát múa và cuối cùng là phá cỗ. Tôi còn nhớ như in cảm giác khi cầm nắm được những chiếc kẹo xanh đỏ khi phá cỗ, thích thú biết chừng nào. Có khi để dành đến khi trăng khuyết vẫn chưa ăn. Có lẽ chính những mộc mạc, dân dã đó đã tắm táp tâm hồn tôi, kiến tạo nên những cung bậc cảm xúc để sau này, khi đi học, đi làm, khi rời quê nhà, ở bất kỳ nơi đâu tôi cũng đều có thể dễ dàng rung cảm, dễ dàng đón nhận và chấp nhận những biến động của đời sống một cách bình thản, nhẹ nhàng...

Những mùa Trung thu xưa

Trẻ em nông thôn xưa vẫn thường bày biện trông trăng ngoài thềm... Ânh internet

Những mùa Trung thu xưa đã trôi vào miền ký ức, chúng tương tác với những trải nghiệm mới của bản thân tôi, để rồi từ trong những lam lũ, nhọc nhằn, trong những choáng ngợp, bỡ ngỡ, trong hạnh phúc, khổ đau, tôi đều có thể dễ dàng gọi tên những điều tôi đã trải bằng ngôn ngữ đặc biệt của thơ ca.

Bất kỳ lúc nào, trong tâm tư tôi sáng lên những tứ thơ mới, tôi đều cám ơn ký ức của một thời thơ nhỏ. Nhất là vầng sáng của ánh trăng rằm tháng tám, những thanh âm rổn rảng của chúng bạn trong luỹ tre làng tôi, và cả mùi thơm từ bữa cơm chiều Trung thu không độn khoai, độn sắn thuở ấy...

Những mùa Trung thu xưa

Những chiếc đèn ông sao tự làm luôn là món quá mà người lớn dành cho trẻ em ngày xưa. Ảnh internet

Sáng nay, bước qua phố bán đồ trung thu, đồ chơi, bánh trái đã vơi đi nhiều. Hẳn là, chúng đã theo những chuyến xe về với bản làng, thôn xóm. Và tôi chắc rằng, dẫu bây giờ trẻ em nông thôn không còn thiếu thốn như chúng tôi thuở trước nhưng riêng niềm háo hức vẫn còn vẹn nguyện. Tôi mường tượng, đêm nay, trong luỹ tre làng tôi, bầy trẻ con sẽ lại có một đêm Trung thu đáng nhớ. Và, chúng sẽ lại có những kỷ niệm đáng nhớ theo cách riêng của mình, để Trung thu dẫu được tổ chức bằng cách nào, sắc màu nào cũng sẽ thật lung linh trong tâm hồn thơ nhỏ...

Chủ đề Đời sống văn hóa

Đọc thêm

Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Nắng mùa đông e ấp như một lời hứa, rằng dù mùa đông có lạnh lẽo đến đâu, vẫn luôn có những điều đẹp đẽ chờ đón những ai biết trân trọng sự bình yên.
Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Truyện ngắn "Đông ấm" là một câu chuyện nhỏ về tình bạn học trò, sự cảm thông và những điều tử tế giản dị nhưng đủ sức sưởi ấm lòng người trong những ngày đông lạnh.
Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Bằng giọng kể chậm rãi, giàu hình ảnh và thấm đẫm cảm xúc, truyện ngắn "Có một chiều mây trắng" mở ra một không gian miền núi vừa hoang sơ, vừa ấm áp, nơi ký ức, yêu thương và niềm hy vọng đan xen...
Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Câu chuyện về đôi vợ chồng già trước lựa chọn: quê và phố, giữa ước nguyện của người này và nỗi niềm của người kia… đã đem đến những rung động rất đời, cất lên từ yêu thương, thấu hiểu.
Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Chỉ một khóm dong riềng đỏ hoa nơi góc vườn quen thuộc cũng gợi nên bao thương nhớ. Ký ức về mẹ, về quê nhà, về những năm tháng nhọc nhằn mà đầm ấm lại đong đầy trong tim.
Podcast tản văn: Nắng đông vẫy gọi xuân sang

Podcast tản văn: Nắng đông vẫy gọi xuân sang

Nắng đông hanh hao mà dịu nhẹ, rải xuống mặt đất một thứ ánh sáng ấm áp, khiến vạn vật bừng sắc và mang theo hương vị tình thân, đưa lòng người về miền ký ức xa xăm.
Podcast truyện ngắn: Chuyến tàu về nhà

Podcast truyện ngắn: Chuyến tàu về nhà

Giữa guồng quay mưu sinh hối hả, con người dễ quên mất rằng phía sau mình vẫn có một người mẹ âm thầm đợi chờ, để rồi khi còn kịp, ta hiểu rằng được trở về bên mẹ chưa bao giờ là muộn...
Hà Tĩnh trong trái tim đại sứ hữu nghị đến từ Palestine

Hà Tĩnh trong trái tim đại sứ hữu nghị đến từ Palestine

Gắn bó với Việt Nam 15 năm, Saleem Hammad - đại sứ hữu nghị đến từ Palestine không chỉ nói thành thạo tiếng Việt mà còn dành trọn tình yêu cho dải đất hình chữ S. Trong đó, thời gian trải nghiệm tại Hà Tĩnh đã mang đến cho anh những tình cảm đặc biệt.
Podcast tản văn: Khoảng lặng cuối năm

Podcast tản văn: Khoảng lặng cuối năm

Chắc hẳn, ký ức là thứ đầu tiên mở ra trong lòng người khi những ngày tháng Mười Một âm lịch bắt đầu khép lại. Có cả ký ức rõ hình, rõ dạng, có cả những cảm giác mơ hồ, rất khẽ...
“Xứ sở Chùa Vàng” - một góc nhìn khác

“Xứ sở Chùa Vàng” - một góc nhìn khác

Gác lại những hào nhoáng của ánh đèn đô thị, tôi đã tìm thấy một Thái Lan của những nụ cười an yên, nơi triết lý giáo dục gắn liền với đời sống, nơi con người kiên trì hồi sinh những “vùng đất chết” và một lối sống khiêm nhường, thuận tự nhiên đến ngỡ ngàng.