Nhớ tết

Hôm qua đây thôi trời còn ong ong nắng, vậy mà sáng nay, gió mùa đã về. Mình lui cui lục đống đồ ấm mặc cho con để đi học sớm. Trời đổ rét, nhanh không kịp trở tay. Suýt soa vì lạnh mà quên đi bây giờ cũng đã là tháng mười một ta rồi. Nghĩa là gần đến tết. Một thoáng mơ hồ nào đó rất đỗi xa xôi chộn rộn trong tâm thức...

Ảnh: photo.yume.vn

Mình nhớ tết như nhớ một người bạn cũ. Cái thú vui chợ tết vì thế cũng theo mình đến tận bây giờ. Dẫu nhà đã ra phố, thị xã đã đổi thay nhiều nhiều, hàng hóa tấp nập đến tận ngõ, mình vẫn mang mang nhớ về chợ quê ngày xưa khi còn ở quê.

Chợ quê mình miền biển bãi ngang họp ở ngã ba con lạch dẫn nước về đồng muối. Lúc đầu chỉ là một vùng đất rộng lèo tèo vài gian hàng bằng tranh tre người làng ra ngồi bán cá. Cá từ biển bãi ngang theo thuyền về, người buôn nhỏ đem về bán cho những người làm đồng muối nhưng rồi cứ đông dần, đông dần, thành chợ lúc nào không rõ. Khi mình lớn lên, khi tấp tểnh biết đi đã nghiêng nghiêng chạy trên những đường ruộng mấp mô, vượt qua mấy đồng ngô, bãi mía xanh mướt để đến chợ. Thú vị lắm!

Ảnh: internet

Mình nhớ mỗi sáng, khi sương còn sè sè mặt đất, đám cỏ quanh bờ ướt rượt sương là đã lục cục dậy đi chợ sớm với bà. Mình ở thành phố về, thích nhất ở quê là được theo bà đi chợ, được chạy giữa đồng cỏ vào mỗi buổi sáng. Bà mình chuẩn bị chợ sớm khi thì ít trái cây hái ở vườn nhà vừa chín tới, khi thì ít thuốc lào đem đến chợ, khi thì đôi gà trống thiến đem bán để lấy tiền sắm tết. Bà ngồi bên bậu cửa, vấn tóc chít đầu bằng chiếc khăn mỏ quạ bằng nhung đen óng ánh mà mẹ vừa mừng tuổi, nhai một miếng trầu thơm, khoác thêm chiếc áo len mỏng rồi khoát tay ra hiệu cho mình từ từ đi ra trước khẻo anh chị em đòi theo, bà không quản lí nổi.

Mình chạy như bay ra cánh đồng. Buổi sáng tháng chạp, cánh đồng bắp cải chìm trong vũng sương bàng bạc nhìn chưa rõ mặt. Từng bắp từng bắp tròn ủng nằm san sát bên nhau im lìm ngủ đông. Mình cứ có cảm giác như những con vật, hễ động một cái là có thể thức òa dậy, rộn rạo, rộn rạo. Chợ nằm trong lùm ngô xanh tốt. Trông xa không thấy người, chỉ nghe tiếng lao xao mỗi lúc một gần. Âm thanh buổi sáng đó như thôi thúc, như dục giã bước chân của những người đi chợ sớm.

Sương dần tan, mặt trời khật khừ nhô lên từ ngọn núi mọc choài ra biển. Phiên chợ nhuốm một màu hồng. màu hồng của bếp lửa nướng cá, màu của bánh trái hoa quả chín tới, màu của cây mía lộc, của những con tò he xanh đỏ thổi te te nghe rất vui tai...chợ tết nhộn nhạo hơn những ngày bình thường bởi những trò chơi đánh bài tam cúc, những bức tranh tứ quý mai, lan, cúc, trúc in trên giấy khổ lớn đầy màu sắc đem về treo tết trong nhà.

Bà bán gà, bán quả, cầm tiền trong tay dẫn mình đi một vòng quanh chợ mua đủ thứ bánh mứt, lá dong riềng, ống giang tươi, tranh treo...và không quên mua cho mình một con tò he xanh đỏ.

Thời gian trôi qua, mình lớn khôn và ít có dịp trở về quê cũ, nhưng cứ đến tháng chạp, khi hoa cúc vạn thọ chấp chới vàng đầu sân là lại bắt đầu một mùa nhung nhớ...mình mở thư điện tử, cô bạn ngày xưa tóc đuôi gà đỏ hoe hoe vì cháy nắng bây giờ theo chồng ở tít bên Nhật gửi thư về hỏi: tết mày về quê không? Tao nhớ chợ quê bọn mình quá trời! Câu hỏi làm mình khựng mất một lúc. Thời gian cuối trôi đi tất cả mọi thứ bằng những ràng buộc công việc, những tất bật ngày thường, những bếp ga, điều hòa máy lạnh...làm mình quên đi những ngày vui buồn xa xưa cũ. Câu hỏi cũng như một lời trách móc làm mình thẫn thờ mất một lúc rồi cặm cụi viết cho cô bạn một bức thư dài kể về cái tết rất đỗi xa rồi...ngày ấy! rồi thầm nói rằng: yên tâm, nhất định mình sẽ về quê khi mùa hoa đào nở...

Đọc thêm

Việc anh, việc tôi

Việc anh, việc tôi

Bầu cử là việc trọng đại, vì thế phát sinh rất nhiều văn bản, thủ tục, công đoạn, thậm chí nhiều việc không tên nên rất cần sự linh hoạt của cán bộ, công chức thuộc tất cả bộ phận. Tuy nhiên, vì quá nguyên tắc, tại một số địa phương đã xảy ra những chuyện cười ra nước mắt.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc chưa kịp kết

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc chưa kịp kết

Tình bạn - thứ tình cảm thiêng liêng gắn kết con người bằng sự chân thành và sẻ chia. Nhưng để rồi chỉ còn là những kỉ niệm ở lại trong tim như một điều không thể quên...
Podcast tản văn: Thương nhớ chổi rơm

Podcast tản văn: Thương nhớ chổi rơm

Chổi rơm - thứ vật dụng bình dị đến mức dễ bị lãng quên - lại âm thầm giữ trong mình hơi ấm gia đình, mùi rơm rạ, bóng dáng của bà, của mẹ qua bao mùa mưa nắng...
Podcast Tản văn: Mùa gieo hạt

Podcast Tản văn: Mùa gieo hạt

Khi tháng Chạp về, đất trời lắng lại, người nông dân bắt đầu mùa gieo hạt mới, gửi xuống đất niềm tin bền bỉ về vụ mùa tốt tươi.
Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Nắng mùa đông e ấp như một lời hứa, rằng dù mùa đông có lạnh lẽo đến đâu, vẫn luôn có những điều đẹp đẽ chờ đón những ai biết trân trọng sự bình yên.
Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Truyện ngắn "Đông ấm" là một câu chuyện nhỏ về tình bạn học trò, sự cảm thông và những điều tử tế giản dị nhưng đủ sức sưởi ấm lòng người trong những ngày đông lạnh.
Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Bằng giọng kể chậm rãi, giàu hình ảnh và thấm đẫm cảm xúc, truyện ngắn "Có một chiều mây trắng" mở ra một không gian miền núi vừa hoang sơ, vừa ấm áp, nơi ký ức, yêu thương và niềm hy vọng đan xen...
Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Câu chuyện về đôi vợ chồng già trước lựa chọn: quê và phố, giữa ước nguyện của người này và nỗi niềm của người kia… đã đem đến những rung động rất đời, cất lên từ yêu thương, thấu hiểu.
Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Chỉ một khóm dong riềng đỏ hoa nơi góc vườn quen thuộc cũng gợi nên bao thương nhớ. Ký ức về mẹ, về quê nhà, về những năm tháng nhọc nhằn mà đầm ấm lại đong đầy trong tim.