Hôm đi làm ở một làng văn hóa, tôi thấy cái gì trong ngôi làng ấy cũng được đổi mới, khang trang, sạch sẽ. Từ nhà cửa, đường xá đều được xây dựng, bê tông hóa kiên cố, đến cả những bờ giậu xanh xanh cũng bị phá bỏ để xây lên những bức tường thành vững chãi và lạnh lùng. Đó dường như là tiêu chí để mỗi nhà phấn đấu cùng nhau xây dựng làng văn hóa. Bỗng dưng tôi da diết nhớ cái bờ giậu được trồng bằng cây chè mạn hảo khắp làng quê tôi cùng những kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào bên những bờ giậu ấy…
Ở ông thôn, việc trồng bờ rào chỉ để chia ranh giới và những giậu xanh ấy có khi còn được chăm chút tỉ mẩn, cắt gọt, tỉa tót rất đẹp, chỗ thì ngay hàng thẳng lối, chỗ thì mang hình dáng rồng bay... Nhưng dù mang dáng dấp, hình thù gì đi nữa thì tất cả những “bức tường xanh” ấy cũng là nửa kín nửa hở để hàng xóm có thể tắt lối sang nhà nhau. Thuở ấy máy lửa không sẵn như bây giờ và tôi thường bị bà nội sai sang nhà bên xin lửa bằng hòn rơm con cúi. Cái bờ rào ấy tôi chui nhiều đến nỗi tạo thành một lỗ to và dần dần mang hình vòm vòm như chiếc cổng làng tí hon. Cảnh thôn quê, đất rộng người thưa nên “gần nhà xa ngõ” là chuyện thường, vì lẽ đó người lớn cũng đến nhà nhau bằng những chỗ trống nơi bờ giậu. Có khi là xin, vay thức gì đó, có khi lại mang cho nhau mớ rau, bát canh, con tép mới bắt được ngoài đồng. Những lúc nhàn rỗi, người trong xóm thường ra đầu làng ngồi bờ ao, cạnh bờ rào hóng mát, người ta trò chuyện với nhau đủ thức chuyện xa gần... Một thời như thế, nông thôn nhà tiếp nhà, vườn tiếp vườn chỉ cách nhau có cái bờ rào mong manh ấy. Cuộc sống thật yên bình, con người thật thân thiện.
Còn với lũ trẻ chúng tôi thì đó là cả một thiên đường. Chúng tôi có thể chơi rất nhiều trò quanh bờ giậu ấy. Những bờ giậu chỗ thưa, chỗ mỏng đã tạo cho trò trốn tìm những chỗ trốn rất lý tưởng, có những khi không thể tìm ra vì có đứa cao nó đu lên trên và nằm im trên rặng tơ hồng vàng óng êm ái khiến đứa đi tìm phải “thú” mới chịu nhảy xuống. Nhớ những trưa hè, gió từ cánh đồng đi qua những chiếc ao thổi vào làng mát rượi, mỗi đứa chúng tôi lại ra cái chỗ êm ái đã chọn trong bời giậu để ngủ. Mỗi đứa chọn một chỗ và tạo cho nó hõm sâu như hình cánh võng, đó như là chiếc giường riêng không ai được xâm phạm. Tuổi thơ của chúng tôi đã trôi qua một cách hồn nhiên, giản dị, tự do, thân thiện với thiên nhiên, thân thiện với nhau để rồi dù có đi đâu về đâu chúng tôi cũng không bao giờ quên có một thời bình yên như thế.
Ở làng tôi bây giờ những bờ giậu vẫn còn xanh khắp các lối quê, chỗ thì trồng chè mạn hảo vàng óng những dải tơ hồng, chỗ trồng dâm bụt hoa trổ như những chiếc chuông, chỗ thì trồng mùng tơi lá xanh rì, quả tím ngát… Tôi thầm cám ơn người dân quê tôi đã giữ lại cho làng quê một nét văn hóa thuần việt, giữ lại cho lũ trẻ một miền ký ức đẹp đẽ để dẫu mai này đi đâu về đâu, dẫu cuộc sống trăm ngàn lần thay đổi vẫn có một chốn bình yên để nương náu…
Chương trình nghệ thuật là dịp để người dân phường Hoành Sơn (Hà Tĩnh) tôn vinh những giá trị lịch sử vẻ vang của dân tộc, khơi dậy khát vọng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Mùa hạ năm ấy, có một bản giao hưởng đẹp nhất thế gian - bản giao hưởng của nắng, của gió, của tiếng cười và những điều chưa kịp gọi thành tên của một tình bạn đẹp...
Những ngày gần đây, tại xứ đồng Khu Bắp (Tổ dân phố Tây Trinh, phường Sông Trí, Hà Tĩnh), ghi nhận sự xuất hiện của đàn cò nhạn với số lượng hàng trăm con.
Du lịch Việt Nam đang chứng kiến làn sóng "đổ bộ" của thị trường Singapore nhờ giá cả cạnh tranh, kết nối hàng không thuận tiện và trải nghiệm đa dạng.
Giữa đời sống làng quê vẫn có những con người lặng thầm lo việc chung, hết lòng vì xóm giềng. Truyện ngắn “Ông tù và” của Đinh Hạ là câu chuyện cảm động về một con người như thế.
Tháng Tư mang theo sắc nắng như rót mật và hương lúa non dịu nhẹ lan khắp cánh đồng quê. Mùi hương bình dị ấy gợi nhắc mỗi chúng ta về cội nguồn và những ký ức tuổi thơ thân thương.
Cuộc thi “Ảnh đẹp và video clip ấn tượng về du lịch Hà Tĩnh” năm 2026 là sân chơi sáng tạo dành cho tất cả công dân, nhóm tác giả và du khách nhằm lan tỏa vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa và con người vùng đất Hà Tĩnh.
Là gương mặt sáng tạo bền bỉ của văn học nghệ thuật Hà Tĩnh, nhà văn Phan Trung Hiếu luôn lặng lẽ giữ lửa đam mê. Ông được ví như “mạch ngầm” âm thầm bồi đắp "phù sa" cho văn chương.
Triển lãm là hoạt động ý nghĩa trong chuỗi sự kiện kỷ niệm 120 năm Ngày sinh Tổng Bí thư Hà Huy Tập, góp phần lan tỏa giá trị văn hóa, lịch sử, con người Hà Tĩnh.
Trong 2 ngày 18 và 19/4, dòng người từ khắp nơi đổ về xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) để dâng hương, chiêm bái, vãn cảnh chùa Chân Tiên trong không khí linh thiêng, rộn ràng của mùa lễ hội.
Hãng Air New Zealandra ra mắt mô hình "giường ngủ hạng phổ thông" đầu tiên trên thế giới, mang đến lựa chọn nghỉ ngơi riêng tư cho hành khách trên các chuyến bay đường dài.
Truyện ngắn "Bộ quân phục mới” của tác giả Tống Ngọc Hân ngợi ca hình ảnh người lính và sức mạnh của sự sẻ chia, đã thắp lên niềm tin, giúp con người gượng dậy, bước tiếp.
Buổi tọa đàm không chỉ nhấn mạnh vai trò của sách trong đời sống mà còn góp phần khơi dậy niềm đam mê đọc sách, hình thành thói quen học tập suốt đời cho học sinh Hà Tĩnh trong thời đại số.
Trong dòng chảy nhịp sống số, nhu cầu tiếp cận thông tin ngày càng đa dạng, Thư viện tỉnh Hà Tĩnh đã đổi mới bằng nhiều hoạt động sáng tạo để lan tỏa văn hóa đọc trong cộng đồng.
Tối 17/4, tại Quảng trường Hùng Vương, phường Việt Trì, Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Phú Thọ tổ chức khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm Bính Ngọ 2026 với chủ đề “Linh thiêng nguồn cội-Đất Tổ Hùng Vương”.
Xuất sắc giành HCB tại vòng chung kết Festival Piano Talent toàn quốc năm 2026, Ngô Thị Ánh Dương (5 tuổi, phường Thành Sen, Hà Tĩnh) đã ghi dấu thành công đầu tiên trên con đường âm nhạc.
Phường Hoành Sơn (Hà Tĩnh) đang tích cực hoàn tất các phần việc, sẵn sàng tổ chức lễ giỗ lần thứ 469 (1557 - 2026) Công chúa Liễu Hạnh đảm bảo trang nghiêm và giàu bản sắc văn hóa truyền thống.
Thế giới loài vật luôn ẩn chứa những tình bạn diệu kỳ. Câu chuyện "Chị gà, em vịt" kể về gà Mơ và vịt Bông – hai người bạn tuy khác loài nhưng yêu thương nhau như ruột thịt.
Nhiều du khách nước ngoài bất ngờ khi ra đường 4-5h sáng tại Việt Nam và bắt gặp cảnh tượng đông đúc hiếm thấy. Với họ, đây là “trải nghiệm khó tin” và gần như không tồn tại ở nhiều quốc gia khác.
Giữa tiết trời tháng Tư giao mùa, giàn hoa giấy trước hiên vẫn lặng lẽ vương mình đón nắng như gợi nhắc khoảng trời bình yên gắn liền với bao điều giản dị mà vô cùng thấm thía..
Ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, được sống an nhiên, sớm tối có bạn bầu bạn, vui vầy giữa tình làng nghĩa xóm đó là một niềm hạnh phúc giản dị mà quý giá vô cùng...
Ở Hà Tĩnh, nhắc đến nghệ thuật nói lối, người ta thường nhớ về làng Yên Huy xưa, nơi những câu nói mộc mạc mà hóm hỉnh đã trở thành một phần đời sống tinh thần của người dân.