Chuyện của một chú chó tên Sên

(Baohatinh.vn) - Trái tim cậu chủ quá lương thiện, tâm hồn cậu như những vì sao, tôi muốn cậu có một cuộc sống tốt hơn, có mái nhà ấm cúng, được đi học và được yêu thương...

Bạn có tin tình yêu bất diệt, thứ tình yêu không điều kiện, thứ tình yêu kết nối con tim, đưa bạn ra khỏi mọi vùng đất dù là tối tăm và trống rỗng nhất?

Đầu tiên, tôi phải thú nhận rằng, tôi là một con chó xấu xí nhất mà mọi người từng thấy!

Tôi gầy (đã đành) bởi tôi là một con chó hoang và cả ghẻ lở nữa. Điều đó có lẽ sẽ theo suốt cuộc đời tôi nếu tôi không gặp cậu chủ. Nói là cậu chủ nhưng trông cậu chẳng khác tôi là mấy. Cậu đi làm ăn thuê cùng mấy người bà con trong làng. Ở quê cậu nghe bảo không còn đất ruộng, đất đã được quy hoạch để khai thác khoáng sản hay một công trình nào đó nhưng mãi chưa thấy triển khai, lâu dần không ai bén mảng đến chỉ thấy toàn là cỏ hoang mọc um tùm. Cỏ lác bẹ chen chân dưới đồng trũng ngập nước, cỏ gà mọc thành đám tốt um giữa những ruộng khoai, ruộng lạc ít ỏi còn lại. Người dân bán đất làm hồ tôm rồi lang thang lên thành phố xin việc ở các công ty, đi xuất khẩu lao động ở các nước lân cận hay lang thang làm cửu vạn như cậu chủ.

Tôi gặp cậu chủ trong hoàn cảnh đó. Đó là một buổi chiều ảm đạm và u buồn. Trời lất phất mưa bụi. Cậu làm phụ việc vặt cho một nhà hàng bán cơm bụi cho công nhân công trình. Khi tôi thất thểu ngang qua đó, cậu đang ngồi bên giàn củi sau bếp, ăn nốt phần cơm của mình. Trong phút sững sờ, hai mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi lùi lại lấm lét nhìn cậu. Cậu nhìn tôi bất giác dừng đũa. Đưa chỗ cơm còn lại ghé lại chỗ tôi: ăn đi, tội nghiệp.

Thiết kế chưa có tên (1).jpg
Tôi ở lại cùng cậu chủ nhỏ từ đó, quanh quẩn chẳng đi đâu xa... (Ảnh minh họa).

Câu nói đó mãi sau này tôi không thể nào quên được. Câu nói chạm đến trái tim vốn dĩ đã đầy tổn thương và sợ hãi của tôi. Tôi ở lại cùng cậu chủ nhỏ từ đó, quanh quẩn chẳng đi đâu xa. Cậu dựng một thùng gỗ nhỏ bỏ không sát ngay cái lán nhỏ của người lao động được phủ tạm bợ bởi những mảnh áo mưa bị rách cậu lượm được. Trong thâm tâm tôi, cậu chủ rất đáng trọng nhưng điều đó chẳng làm khác đi vẻ ngoài nhỏ thó trông rất khó coi của cậu.

- “Con chó này của mày hả Sên?”

- “Dạ”

- “Tên gì?”

- “Dạ Sên”

- “Ủa, thế cả chủ cả tớ một tên thôi hả?”

Đám thợ nói rồi cười ầm lên. Cậu chủ có cái tên buồn cười: Sên. Mà tôi vì sự ú ớ của cậu chủ nên nghiễm nhiên mang luôn cái tên ấy. Lâu dần thành quen. Mỗi khi ai đó gọi Sên là cả tôi và cậu đều giật mình. Cậu chủ giật mình vì cậu là người nhỏ tuổi nhất, ai sai gì cậu cũng làm. Người ta không dám thuê cậu làm việc trên công trình vì cậu quá nhỏ, sức khỏe không có nên cậu ở lại nhà trọ chuyên giặt giũ cho mọi người và làm việc vặt ở quán cơm trước công trình đang xây dựng.

Những lần cậu làm việc, tôi cũng có mặt. Có những khi bà chủ nhà thương tình cho thêm miếng bánh, lát thịt là tôi mừng, cái đuôi cụt ngoe nguẩy. Trong khi cậu chủ đứng không vững, miếng bánh trong miệng trệu trạo không nuốt nổi, thì tôi lại mừng, hí hởn hếch mỏ lên chờ. Không phải tôi là kẻ vô tâm, cũng không phải là kẻ không biết suy nghĩ mà bởi tôi đói. Tôi đói lắm, cậu chủ cũng đói nhưng cái đói của loài thú hoang như tôi không thể nào kiềm chế nổi. Tôi sủa váng lên. Hai chân cào cào mặt đất trước mặt ra chiều sốt ruột.

- “Mày đã đói lại còn đèo bòng nuôi thêm con chó hoang đó làm gì để lại phải sẻ cơm cho nó”.

Bà chủ quán làu bàu như thế khi vục thêm một muỗng cơm chan chút nước kho vào phần cơm dành cho cậu chủ.

- “Dạ vì nó giống con bà ạ”. Cậu chủ nói thế rồi đưa tay đón lấy đĩa cơm cười cười. Tôi lặng lẽ nằm dưới chân cậu chờ đợi mà không cầm lòng được. Đúng thật, cậu chủ là một đứa trẻ nhỏ nhách và ốm o còn tệ hơn cái tuổi thật của mình. Đôi khi tôi nghĩ thầm không biết ở quê, bố mẹ cậu có đang nghĩ về đứa con tội nghiệp của mình khi cầm trên tay đồng tiền mồ hôi nước mắt mà cậu gửi hay chính cái nghèo cái đói làm cho họ không còn cả thời gian mà nghĩ đến tương lai cho cả chính họ nữa.

Và giờ đến tôi, tôi cũng là một kẻ làm phiền cậu nhưng tôi biết cậu cũng cần tôi. Cậu thương tôi như một người bạn thân thiết nhất. Chúng tôi quấn quýt nhau không rời.

Tất cả sẽ êm đềm như thế cho đến một ngày tôi thấy Sên ngồi bên bậu cửa lán trọ nhìn nhìn vào mắt tôi không chớp. Cậu đang nghĩ gì tôi không biết nhưng thấy cậu buồn buồn. Đôi mắt nâu thoáng những nét cô đơn và tủi thân, chắc cậu đang nhớ nhà. Gia đình là gì nhỉ, tôi không hề có gia đình. Ngôi nhà của tôi là ống cống hôi hám và những cuộc đấu tranh sinh tồn chí tử cùng với đám chó hoang. Tôi muốn bứt mình ra khỏi cuộc sống tăm tối đó bằng cách đi theo những người mà tôi thấy thực sự tin cậy. Cậu chủ là người đáng tin cậy nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có thể làm thay đổi cuộc sống của tôi. Chính tôi là kẻ làm cậu đã khốn nay lại càng thêm khó.

Một buổi chiều trời mưa, cả nhà trọ ở xóm lao động buồn buồn. Người người nghiêng ngả ngủ. Ruồi bay tứ tung, đậu bất cứ nơi nào có thể, kể cả trên mặt của những người ngái ngủ. Một túm tụm lại đánh bài, cá cược và họ nhìn chằm chằm vào tôi.

- “Trời này mà được nồi thịt chó nhỉ?” - câu nói của một ông râu rậm khiến tôi giật mình. Một cảm giác ớn lạnh cả người và mùi chết chóc đang áp lại gần tôi, ngỡ như nhắm mắt là có thể bị tóm. Tôi thụt người lại sâu vào dưới sàn ngủ của cậu chủ. Tiếng gừ gừ phản kháng bật lên trong cổ họng một cách quyết liệt.

Sên đang sốt cao, cậu nằm trong đống chăn rách cầm cập run làm tôi rối bời. Cậu hé mắt nhìn tôi. Nỗi đau khổ và tuyệt vọng lăn dài theo nước mắt cùng những câu nói van xin yếu ớt nhưng đám người kia gần như không để ý đến cậu. Họ đang khép dần các cửa để tránh tôi có thể xông ra bất cứ lúc nào. Tôi không thể bỏ cậu nhưng ở lại đồng nghĩa với cái chết bởi đám người kia chắc chắn sẽ không tha cho tôi khi ý định xử lý tôi đã có từ lần này đến lần khác.

Tôi bò lại phía Sên, liếm lên mặt cậu những giọt mồ hôi mằn mặn. Tôi nghe tiếng cậu thì thào “chạy đi, chạy nhanh đi, đi đi”.

Như có một sức mạnh nào đó, một khát khao sống mãnh liệt và hy vọng trong tôi bùng lên. Tôi biết là cậu muốn tôi sống. Cậu muốn tôi đi, nghĩa là tôi còn có cơ hội để sau này cậu có thể lại tìm thấy tôi. Nghĩ vậy, tôi cúi xuống liếm lên trán cậu lần nữa rồi bất ngờ phi như bay qua cửa sổ, lao người vào cơn giông đang sầm sập đổ xuống.

z5494459507654_667357fce845b9f143533d2e48fde65a.jpg
Giá như tôi có thể một lần được nói tiếng người, tôi sẽ nói với cậu thật nhiều... (Ảnh minh họa).

Bao lâu rồi tôi không còn nhớ nữa. Khi qua cơn hoảng loạn, tôi trở về tìm Sên thì cậu đã không còn ở đó nữa. Công trình đã xây xong, lán trại đã được dỡ đi từ bao giờ. Tôi như kẻ mất hồn mang trong mình một nỗi ân hận không nói nên lời. Giờ đây không có cậu, tôi vĩnh viễn là con chó hoang, vĩnh viễn không còn ai gọi tên tôi nữa.

- “Sên, Sên… con chó của thằng Sên đã về đây này ông ơi”!

Tiếng gọi vóng vót làm tôi giật mình. Trong quán cơm bên đường, bà chủ béo ụ đeo chiếc tạp dề trước ngực vừa chạy ra vừa gọi tên tôi làm chới với.

“Cuối cùng thì con chó là đứa có tình nhất ông nhỉ? Hôm trước thằng Sên đi qua nó cứ dặn tôi, nếu con Sên có về thì nói với nó chờ nó” - bà chủ vừa đổ cơm chan tí nước kho vào chiếc đĩa, đẩy lại phía tôi vừa hào hứng chuyện trò với ông chồng. Tôi nghe mà mừng rơn, cậu chủ của tôi đã được một khách quen của ông bà chủ cho đi học việc ở một trung tâm sửa chữa điện lạnh mỗi tuần 3 buổi. Điều đó làm tôi vui mừng. Tôi biết đó là món quà tốt nhất cho một người có trái tim lương thiện như cậu.

Không thể tưởng tượng được cậu chủ vui đến mức nào khi gặp tôi. Bàn tay gầy của cậu vuốt vuốt lên tấm lưng gầy của tôi ra chiều thông cảm và chia sẻ. Tôi cùng cậu đi lại phía nhà bếp. Tôi nhìn thấy cậu chắp tay thành khẩn và rụt rè trước bà chủ quán để xin cho tôi được ở lại cùng cậu trong chái bếp. Bà chủ hết nhìn vào đôi mắt ngấn nước của cậu rồi nhìn tôi miễn cưỡng gật đầu. Lần đầu tiên trong đời tôi bật lên một tiếng hú to và vang dội đến thế khi cậu ôm chầm lấy tôi mà trào nước mắt.

Chúng tôi sống với nhau trong một thời gian dài. Cậu đã không còn là một đứa trẻ ốm o và yếu đuối như ngày xưa nữa. Quán cơm của ông bà chủ nay đã trở thành một nhà hàng khang trang sạch sẽ và rất đông khách. Hằng ngày, ngoài việc học ở xưởng điện lạnh, cậu nhận nhiệm vụ ship cơm cho khách. Mỗi lần như thế, tôi thường nằm trước cổng chờ đợi tiếng xe cậu về.

Nhưng không con vật nào có thể sống mãi. Cuối cùng, cũng đến một ngày tôi không còn trở dậy được nữa. Tôi nằm im bất động, nhìn những giọt nước mắt của cậu chủ mà lòng như dao cắt. Giá như tôi có thể một lần được nói tiếng người, tôi sẽ nói với cậu thật nhiều. Trái tim cậu chủ quá lương thiện, tâm hồn cậu như những vì sao, tôi muốn cậu có một cuộc sống tốt hơn, có mái nhà ấm cúng, được đi học và được yêu thương. Tôi càng nhìn cậu càng thấy mình như bay lên. Cậu đang chạy theo tôi trên thảo nguyên rộng lớn. Tôi trông thấy những người thân bên tôi, ông chủ, bà chủ và cậu chủ đang đứng trước một ngôi nhà đẹp, một khu vườn xanh đang cùng nhìn tôi cười thật tươi trong ngày nắng mới… Bất giác, tôi nghĩ về cuộc đời của mình đã được sống trong tình yêu thương mà yên tâm nhắm mắt... Rồi tôi thấy mình bay lên, bay lên…

Chủ đề Sáng tác Văn học Nghệ thuật

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Hẹn nhau sau mùa nắng

Podcast truyện ngắn: Hẹn nhau sau mùa nắng

Mỗi mùa trong năm đều mang một vẻ đẹp riêng của nó. Và trong khu vườn nhỏ, các loài cây cũng có những câu chuyện thật đáng yêu để kể về sự đổi thay của cuộc sống.
Bản sắc riêng của chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung"

Bản sắc riêng của chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung"

Đưa hành khách đi qua cung đường sắt ven biển đẹp bậc nhất Việt Nam, chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung" Huế-Đà Nẵng cũng mang đến hành trình giàu cảm xúc với cảnh sắc, âm nhạc, ẩm thực hòa quyện thành bản sắc riêng của đường sắt Việt Nam hôm nay.
Podcast truyện ngắn: Sóng biển

Podcast truyện ngắn: Sóng biển

Trong cuộc sống có những biến cố, mất mát nhưng bằng niềm tin, sự chờ đợi và nghị lực vượt qua nghịch cảnh, con người rồi sẽ chạm tới những giây phút hạnh phúc vỡ òa đầy xúc động.
Podcast tản văn: Nắng tháng Năm

Podcast tản văn: Nắng tháng Năm

Nắng tháng Năm không chỉ là tín hiệu của mùa hè rộn rã, mà với nhiều người đó còn là mùa của sự chiêm nghiệm, lời chia tay và khát vọng về một “vùng nắng” riêng đầy yêu thương.
Công bố Top 10 chung khảo Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7-2026

Công bố Top 10 chung khảo Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7-2026

Theo thông tin từ Ban tổ chức, Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7/2026 đã chính thức công bố Top 10 chung khảo của mùa giải năm nay với 3 tập truyện, 2 bộ tranh, 2 tập truyện tranh, 1 tập thơ, 1 vở nhạc kịch cùng 1 series hoạt hình và hệ sinh thái sáng tạo.
Podcast tản văn: Mùa lúa thơm

Podcast tản văn: Mùa lúa thơm

Mùa lúa thơm là bức tranh dung dị mà giàu cảm xúc về mùa no đủ, nghĩa tình. Ở đó có giọt mồ hôi của người nông dân, có niềm vui lao động và ký ức tuổi thơ lắng sâu theo năm tháng.
Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Từng là trung tâm học thuật vang danh cả nước trên đất Trường Lưu (Hà Tĩnh), Trường học Phúc Giang nay vẫn còn hiện hữu qua tư liệu quý và ký ức của người dân về một di sản văn hiến.
Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Hiện nay, ngày càng nhiều độc giả ưa chuộng đọc ebook (sách điện tử) trên các thiết bị đọc sách nhờ sự tiện lợi khi mang theo. Tuy nhiên, xuất phát từ nhiều nguyên nhân, không ít bạn trẻ buộc phải tìm đến những nguồn sách không chính thống để đáp ứng nhu cầu.
Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Hành trình của cậu bé Mùa Hè là mang nắng ấm, tiếng ve và niềm vui đến cho cánh đồng, khu rừng và trẻ nhỏ, để rồi nhận ra ý nghĩa đẹp đẽ của sự sẻ chia và yêu thương trong cuộc sống.
Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Điện Biên hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới, nhưng hào khí của một thời "lừng lẫy năm châu" vẫn luôn hiện hữu trong từng dấu tích, mãi là ký ức hào hùng trong tâm khảm mỗi người Việt Nam.
Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

"Xanh mát những vòm thơ" là hành trình đi tìm lại màu xanh rợp mát của rặng cúc tần, hàng tre và những khúc đồng dao, nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ và tình làng nghĩa xóm nồng hậu.
Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Có những ký ức tuổi thơ gắn với điều bình dị như góc vườn, bờ ao, vật dụng quen thuộc. “Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại” đưa ta về miền quê yên bình, nơi lưu giữ tình thân và kỷ niệm không phai.
Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Kỳ nghỉ lễ không chỉ là thời gian nghỉ ngơi mà còn trở thành "học kỳ thực tế" đầy thú vị khi nhiều phụ huynh lựa chọn đưa con trẻ về với những miền quê Hà Tĩnh trải nghiệm bắt cào cào, câu cá, thả diều...
Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Nếu đất nước là một bản nhạc thật đẹp thì giai điệu hay nhất chính là hòa bình, khi mỗi ngày trôi qua đều đầy ắp tiếng cười, niềm vui và những điều bình dị thân thương.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Mùa hè đến mang theo nắng vàng, tiếng ve rộn ràng và cả những bản nhạc thật vui của thiên nhiên. Và giữa những âm thanh ấy, một chú ve con vẫn mải mê tìm kiếm “giai điệu” của riêng mình.
Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, xã Đức Minh (Hà Tĩnh) - nơi có dòng La hiền hòa chảy qua, vẫn gìn giữ trọn vẹn vẻ bình yên, mộc mạc mà sâu lắng cùng nhiều giá trị truyền thống.
Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Tối 28/4, tại Nhà hát Hồ Gươm, Công ty Phan Oanh Media tổ chức Chung kết cuộc thi Mrs Earth Vietnam 2026, khép lại mùa giải thứ hai với nhiều dấu ấn về tôn vinh nhan sắc, trí tuệ và những giá trị nhân văn của phụ nữ Việt Nam hiện đại. Nguyễn Khuê Thu, đến từ Bắc Ninh, xuất sắc đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!