Chuyện tình trên biển Hoàng Sa

Phải vất vả lắm Ánh Tuyết mới được lãnh đạo, ban biên tập đồng ý cho đi tác nghiệp ở Hoàng Sa. Qua được ngưỡng cửa tòa soạn, phóng viên Ánh Tuyết lại bị một rào cản thứ hai từ tàu Kiểm ngư, nhưng không có gì làm xoay chuyển được quyết tâm của nữ phóng viên trẻ tuổi này.

Trước khi xuống tàu, một cán bộ Kiểm ngư đã thân tình trao đổi với các phóng viên:

- Đây là chuyến đi vô cùng hệ trọng. Ngoài sóng gió trùng khơi, tàu chúng ta còn phải đối phó với tàu Trung Quốc ngày đêm đe dọa, gây áp lực cho anh em chúng mình. Nếu chưa có tư thế sẵn sàng, anh em hãy suy nghĩ lại. Đặc biệt là cô Ánh Tuyết, chuyến ra khơi này chỉ có mình cô là nữ, rất bất tiện và rất khó khăn cho cô.

Nữ phóng viên Ánh Tuyết lên tiếng:

- Em vẫn biết đây là một chuyến đi đầy cam go và thử thách nhưng em không hề nao núng. Em coi đây là một chuyến công tác có ý nghĩa nhất trong đời làm báo của em. Xin các anh vui lòng chấp nhận.

* * *


Chiếc tàu Kiểm ngư rực rỡ màu cờ Tổ quốc Việt Nam mang theo 10 phóng viên từ từ lướt sóng, hướng thẳng về vùng biển Hoàng Sa, nơi có giàn khoan HD - 981 của Trung Quốc đang nghễu nghện như một con quái vật khổng lồ.

Càng ra xa, anh em phóng viên càng nôn nao, mong được sớm đến nơi để ghi hình ảnh từ thực địa Hoàng Sa. Còn đội Kiểm ngư thì lúc nào cũng khẩn trương, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống diễn ra. Khi màn đêm buông xuống, trước mắt mọi người là một màu đen sẫm, xa xa vài ánh đèn của tàu Cảnh sát biển và Kiểm ngư chớp lóe càng làm cho trời biển mênh mông sâu thẳm. Anh em phóng viên chia nhau tìm chỗ nghỉ nhưng trong lòng cảm thấy bâng khuâng và trằn trọc không sao nhắm mắt vì càng về đêm gió càng lạnh, nhiều người say sóng đến nỗi bỏ ăn, bỏ uống, mặt mày phờ phạc.

- Các anh chị hãy ngủ đi để lấy sức. Khi nào tàu Trung Quốc xuất hiện chúng tôi sẽ hú còi báo động - một cán bộ Kiểm ngư bảo như thế.

Trong lúc mọi người cố dỗ giấc ngủ, phóng viên Ánh Tuyết một mình mở Laptop ra dán mắt vào những bản tin mới nhất trong ngày nhưng chỉ được một lát là tắt máy vì sóng gió quá dữ dội. Vừa đặt lưng xuống sàn tàu chị lại nghe nhiều tiếng nôn mửa tới tấp ở phòng kế bên khiến chị cũng ôm bụng ói ra lênh láng.

Ngay lúc đó, một cán bộ Kiểm ngư tên Tùng lại xuất hiện, anh ấy ân cần lấy khăn cho chị lau mặt và khuyên chị nên nằm nghỉ lấy sức để chuẩn bị tác nghiệp, sắp đụng đầu với tàu hải cảnh Trung Quốc rồi!

* * *

Mặt trời đã nhô lên một màu đỏ ối. Từng đợt sóng ồ ạt thay phiên đập vào mạn tàu tung tóe nước nhưng con tàu vẫn uy nghi và hùng dũng lướt tới.
- Mời anh em ăn sáng!

Mặc dù các anh trên tàu đã hai ba lần mời nhưng hầu hết anh em phóng viên đều say sóng không ngồi dậy nổi, chỉ có Ánh Tuyết là gượng đứng lên, cố tươi tỉnh để chứng tỏ mình đang sẵn sàng.

Tàu đang tiến về phía mặt trời mọc, một anh cán bộ Kiểm ngư lên tiếng:

- Chỉ còn khoảng 10 hải lý nữa là chúng ta sẽ đối đầu với các tàu cá, tàu chiến, tàu hải cảnh của Trung Quốc lượn lờ như một bầy thủy quái trên Biển Đông. Anh em hãy chuẩn bị đồ nghề nghe!

Mặc dù đang nằm bẹp nhưng nghe nói tới tàu Trung Quốc là mọi người như bừng tỉnh, lồm cồm ngồi dậy, tay xách đồ nghề, sẵn sàng tác chiến.

Trong lúc mọi người đang có tâm trạng háo hức, bồn chồn, chờ đợi chuyện gì sẽ xảy ra thì anh Tùng, một người lính kiên trung nơi đầu sóng ngọn gió đã tỏ ra thân thiện với nhà báo Ánh Tuyết.

- Em khỏe chưa? Có nhớ nhà, nhớ mẹ không?

- Nhớ chứ! Còn anh thì sao? Có nhớ vợ không?

- Trời! Vợ đâu mà nhớ. Người yêu còn chưa có… - Còn em thì sao? Có người yêu chưa?

- Cũng như anh.

- Thôi, em hãy chuẩn bị. Sắp đến lúc bấm máy rồi đó. Em nên chú ý khi nào tàu Trung Quốc xuất hiện chúng sẽ áp sát và xịt vòi rồng dữ dội, lúc đó em hãy cẩn thận và tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh của thuyền trưởng. Không nên liều lĩnh, nguy hiểm lắm đó!

- Cám ơn anh. Tối nay mình sẽ gặp nhau anh nhé!

* * *


Một số bạn bè đã móc điện thoại ra báo tin về gia đình và tòa soạn nhưng điện thoại nào cũng mất sóng. Mấy ngày qua, người dân trong bờ chỉ nghe nói lực lượng Kiểm ngư và ngư dân vất vả. Giờ đây, anh em báo chí mới tận mắt chứng kiến cảnh gian truân của những người bám biển như thế nào.

Lần đầu tiên ra khơi nhìn thấy cái giàn khoan HD - 981 đỏ rực nằm chình ình trên vùng biển đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam, Ánh Tuyết cảm thấy đau nhói, lòng trào dâng uất nghẹn. Tất cả những hình ảnh đó đã thôi thúc chị và các đồng nghiệp vượt lên gian nguy để kịp thời truyền thông tin về đất liền.

Càng tới gần giàn khoan, nơi sóng cồn bão nổi, cõi thiêng mà tổ tiên ta đã bao đời gìn giữ, nay đã bị bọn bá quyền mưu toan chiếm đoạt, ai nấy đều căm phẫn. Sóng biển Hoàng Sa cứ cuồn cuộn làm cho anh em phóng viên mệt nhoài. Vậy mà vừa nghe khẩu lệnh của thuyền trưởng, tất cả đều đồng loạt đứng lên như cái máy lao ra vị trí của mình, hăng hái, quyết liệt không một phút nản lòng. Có người vừa ói vừa bấm máy nhưng vẫn bám trụ. Mọi người ai cũng muốn ghi lại những bức ảnh sống động và những thước phim đáng giá trong tình thế cực kỳ nguy hiểm để tường thuật trực tiếp từ tàu Kiểm ngư.

Các tàu hộ tống của Trung Quốc đã quấy động suốt ngày đêm khiến cho mặt biển Hoàng Sa không một giờ nào bình lặng. Họ cố tình xịt vòi rồng vào cabin và hệ thống anten của tàu chúng ta nhằm cắt đứt nguồn thông tin liên lạc của anh em phóng viên. Giữa tình thế cấp bách, Ánh Tuyết bị trợt chân té nằm sóng soải trên sàn tàu. Ngay lúc đó, Tùng và một số kiểm ngư viên đã kịp thời có mặt, hỗ trợ, chăm sóc, tạo điều kiện cho Ánh Tuyết tiếp tục làm nhiệm vụ.

Tùng tâm sự với Ánh Tuyết: mặc dù biển có lúc hiền lúc dữ nhưng anh em ở đây lúc nào cũng coi tàu là nhà, biển là quê hương, là hơi thở của chính mình. Bản thân anh rất nhớ mẹ và em gái của mình. Không những nhớ mà còn thèm, thèm rau xanh và trái cây tươi, thèm một chai bia và ly cà phê cùng bạn bè ngồi dưới gốc xoài hoặc gốc nhãn nơi đất liền. Thế nhưng mỗi lần vô bờ vài hôm là lại nhớ biển, nhớ đồng đội. Hình như có một điều gì đó rất thiêng liêng khó nói nên lời. Cũng chính vì vậy mà cho tới nay, tuy đã vượt tuổi 30 mà anh vẫn chưa có mảnh tình vắt vai.

Nói chưa dứt lời, Tùng cười hồn nhiên…

- Anh cũng miệng lưỡi khá đấy! Hồi đó anh học ngành nào mà tán gái chuyên nghiệp quá vậy?

- Anh mà giỏi à!. Sao bằng nhà báo! Anh học khoa Ngữ văn nhưng vào bộ đội lại mê lính thủy.

- Hèn gì. Anh có thể cho biết lý do tại sao anh không lấy vợ?

- Dễ hiểu thôi. Anh suốt ngày bám biển. Chẳng lẽ cưới vợ rồi bỏ vợ ở nhà với mẹ.

- Em nghĩ nay mai Trung Quốc nhất định phải rút giàn khoan, tình thế bớt căng thẳng, anh đâu cần phải ứng chiến 100% ngoài Hoàng Sa như bây giờ.

- Anh cũng hy vọng như thế. - Mà anh hỏi thật em nhe! Nếu em lấy một người chồng hải quân, quanh năm suốt tháng xa nhà, em có đồng ý không?

* * *

Trước khi chia tay, hai người lưu luyến bồi hồi. Tùng cởi chiếc đồng hồ đeo tay tặng cho Ánh Tuyết để kỷ niệm một chuyến ra khơi đầy thú vị. Ánh Tuyết cũng cởi chiếc áo ấm của mình choàng lên vai Tùng. Tùng cảm động không nói thành lời.

Về tới đất liền, cảng biển trở nên ồn ào sôi động, nhưng Ánh Tuyết vẫn đăm đăm nhìn về hướng Hoàng Sa, lắng nghe thanh âm từ biển dội về, bất giác chị nhớ Tùng day dứt, nhớ đến giọng nói tiếng cười. Càng nhớ Tùng chị càng nhớ những hình ảnh cảm động của ngư dân và cán bộ kiểm ngư đã nấu cháo, nấu nước và lo thuốc men cho từng anh em phóng viên.

Về tới tòa soạn Ánh Tuyết luôn nhắc đến Tùng, ngoài biển khơi Tùng cũng không quên nhà báo trẻ Ánh Tuyết, một cô gái vừa duyên dáng mặn mà vừa có cá tính. Hai người như có thần giao cách cảm, hễ người này nhớ là người kia điện thoại nhắn tin cùng chia sẻ và động viên cho nhau.

Trước mắt hai người bây giờ là niềm tin, tương lai và hạnh phúc. Biển đảo đã mang đến cho họ một tình yêu trong sáng, tuyệt vời.

Nguồn: baotintuc.vn

Truyện ngắn của Hoài Phương

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Kiến con tinh nghịch

Podcast truyện ngắn: Kiến con tinh nghịch

Một chuyến khám phá khu vườn đầy bất ngờ của chú kiến Tí Nghịch, nơi có những tiếng cười hồn nhiên và những bài học đáng nhớ. Cùng gặp những người bạn đáng yêu và khám phá bao điều thú vị.
Người “thổi hồn” vào từng khúc gỗ

Người “thổi hồn” vào từng khúc gỗ

Từ những khúc gỗ thô mộc, anh Trần Quốc Hoàng ở thôn Yên Điềm, xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) đã tạo nên nhiều tác phẩm điêu khắc truyền thần sống động, giàu cảm xúc.
Cuốn sổ tay của anh hùng, liệt sĩ Lê Thị Riêng

Cuốn sổ tay của anh hùng, liệt sĩ Lê Thị Riêng

Mồ côi từ nhỏ, trải qua nhiều mất mát riêng tư, liệt sĩ Lê Thị Riêng trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào phụ nữ miền Nam, cống hiến trọn đời cho cách mạng.
Podcast tản văn: Bằng lăng đã nhạt màu

Podcast tản văn: Bằng lăng đã nhạt màu

Tháng Sáu trở về cùng sắc tím bằng lăng và những miền ký ức. Nỗi nhớ không chỉ hiện lên qua hình ảnh mà còn phảng phất trong âm thanh, hương thơm và những rung cảm của năm tháng.
Kịch tính màn "đại chiến" ánh sáng trên sông Hàn

Kịch tính màn "đại chiến" ánh sáng trên sông Hàn

Tối 6/6, đêm thi thứ 2 của Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng (DIFF) 2026 diễn ra sôi động, kịch tính với màn “đại chiến” ánh sáng trên sông Hàn giữa đương kim Á quân Z121 Vina Pyrotech (Việt Nam) và tân binh Lux Factory POK 2.0 đến từ Pháp.
Theo chân bố mẹ ra biển bắt tôm tít

Theo chân bố mẹ ra biển bắt tôm tít

Khi thủy triều xuống, nhiều gia đình ở Hà Tĩnh đưa con em ra bãi biển bắt tôm tít. Hoạt động không chỉ mang lại niềm vui, giúp trẻ vận động mà còn tạo nên những ký ức đẹp của tuổi thơ.
Thói quen "xài chùa" nhạc Việt

Thói quen "xài chùa" nhạc Việt

Nhiều người lấy nhạc cắt ghép, livestream trên nền tảng mạng xã hội mà không biết đang vi phạm bản quyền, hoặc các tổ chức dùng nhạc mà không xin phép.
Podcast truyện ngắn: Trở lại Xình Vá

Podcast truyện ngắn: Trở lại Xình Vá

Câu chuyện về hành trình đến lớp của một cậu học trò khuyết tật vùng cao đã thắp lên tình thương, sự day dứt và niềm tin của những người gieo chữ...
"Doraemon" thu 150 tỷ đồng

"Doraemon" thu 150 tỷ đồng

Sau khoảng 10 ngày phát hành, bom tấn hoạt hình Nhật Bản bỏ túi 150 tỷ đồng ở rạp Việt. Phim đang không có đối thủ ngoài phòng vé.
Âm nhạc AI: Giới hạn nào cho sáng tạo?

Âm nhạc AI: Giới hạn nào cho sáng tạo?

Không chỉ dừng ở vai trò hỗ trợ sáng tác, AI giờ đây còn có thể tạo giọng hát, xây dựng những “ca sĩ ảo”, song cũng đặt ra câu hỏi về cảm xúc, sáng tạo và giá trị thật của âm nhạc.
Podcast truyện ngắn: Vòi nước mát xóm chợ

Podcast truyện ngắn: Vòi nước mát xóm chợ

Giữa mùa hè oi ả nơi xóm chợ, một cuộc thi tiết kiệm nước của lũ trẻ đã mang đến bài học giản dị mà ý nghĩa về việc biết trân trọng và gìn giữ từng giọt nước mát quanh mình.
Podcast tản văn: Dế mèn với ký ức tuổi thơ

Podcast tản văn: Dế mèn với ký ức tuổi thơ

Những hang dế giữa đồng quê mùa hạ đã lưu giữ biết bao ký ức tuổi thơ hồn nhiên, nơi lũ trẻ lớn lên cùng tiếng ve, cánh đồng và niềm vui bình dị của những ngày hè năm cũ.
Podcast truyện ngắn: Chuyến xe năm nào

Podcast truyện ngắn: Chuyến xe năm nào

Giữa mưa núi, giữa con đường heo hút của miền cao năm nào, tình thương và sự cưu mang đã nhen lên như một ngọn lửa ấm áp, thắp sáng niềm vui của những ngày về sau.
Podcast tản văn: Giàn bầu của ngoại

Podcast tản văn: Giàn bầu của ngoại

Một giàn bầu xanh mướt, một bát canh ngọt mát hay tiếng gọi hiền từ của bà ngoại trong những trưa hè đầy nắng... gợi về những ký ức thân thương.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!