Không hiểu sao suốt một tuần trôi qua rồi, đêm nào cũng có mưa. Những hạt mưa cuối mùa tí tách rơi trên mái hiên chậm rãi buồn buồn. Mưa làm đêm như sâu hơn, đôi lúc nghỡ như tiếng thở dài của một ai vừa chợt thốt ra không kìm lòng được nữa. Chợt thấy thương thương, không hiểu được ngoài kia mọi vật như thế nào trong màn mưa tối thẫm.
Tản văn
Chiều vu vơ trên phố, gặp cơn mưa bất chợt đổ rào, cả tiếng sấm đì đùng nữa. Có người vội vàng tìm chỗ trú, có người mặc nhiên, để những giọt mưa đùa nghịch vào trong tóc. Và cả đôi tình nhân xa xa kia, đứng nép bên nhau trong chiếc ô tròn xoe màu vàng như một đốm nắng, tinh nghịch đưa tay hứng những gọt nước chảy tràn nhìn nhau cười. Tất cả những hình ảnh ấy làm cơn mưa ban ngày như sống động hẳn, nó như bản nhạc làm nên những giai điệu riêng cho một ngày vội vã. Lại nhớ anh. Ước rằng chúng mình chia tay vào ban đêm để em không thể ám ảnh bởi ánh mắt anh buồn như những cơn mưa chiều chợt thoáng.
Đêm đã sâu lắm rồi và ngoài trời mưa vẫn đang rơi. Mưa nhẹ nhàng quá. Em tỉnh dậy giữa âm thanh tí tách của mưa, giữa mùi đất ẩm trộn lẫn hương nhài trong cái không khí se lạnh vừa lạ vừa quen ấy, chợt thấy lòng mình nhẹ như bông hoa xoan vừa tím nở bên hè…
Mở cửa ban công đứng nhìn mưa dưới ánh đèn đường quạch đỏ. Bỗng dưng nghe thấy trong tiếng mưa thoảng qua mơ hồ một bản tình ca cũ. Nhắm mắt cố quên, nghe gió lùa vào trong tóc mang theo cả hơi nước mát lạnh thấm lên cổ mềm mại, lại cố ru mình bằng những lạnh lùng sáo mòn đã cũ. Tất cả đã qua rồi, chỉ như một giấc mơ, một giấc mơ thật dài trong đêm mưa không ngủ.
Ảnh: internet
Đêm nay, thấy mưa, lại thấy bồn chồn. Lòng mình chợt duyền như thác đổ. Không nhớ người xưa. Chỉ nhớ bàn tay hái hoa từ con phố nọ vào một ngày mưa buồn tầm tã. Màu hoa đó rực đỏ, ấm nóng trong bàn tay, dẫu trong bóng đêm chỉ nghe được tiếng mưa tịch tịch rơi đều. Lại ước mình được biến thành cơn gió, để được ghé qua khung cửa sổ một nơi nào đó rất xa, để ngắm nhìn, để hôn lên trán một ai kia đang còn say ngủ, rồi lại giật mình tự vấn lòng “ta con dối mình bao nhiêu đêm mưa này nữa”…
Everest từ lâu được xem là ngọn núi cao nhất thế giới theo độ cao so với mực nước biển. Nhưng khi thay đổi cách đo, câu trả lời về đỉnh núi cao nhất hành tinh cũng thay đổi.
Phóng sự về hang Sơn Đoòng, hang động lớn nhất thế giới, đã chính thức phát sóng trên chương trình truyền hình danh tiếng “60 Minutes” của đài CBS (Mỹ), mở ra cơ hội quảng bá mạnh mẽ hình ảnh du lịch Việt Nam ra thế giới.
Truyện ngắn “Bạn ngồi cuối lớp” gợi dòng cảm xúc tháng Ba hoài niệm, đưa ta trở về tuổi trẻ với ước mơ và bao tâm tư tuổi mới lớn, từ đó thêm trân quý hành trình trưởng thành ý nghĩa...
5.000 ngọn hoa đăng được thắp sáng lung linh trên sông Vịnh (phường Hải Ninh, Hà Tĩnh) để tưởng nhớ Chế Thắng phu nhân Nguyễn Thị Bích Châu nhân kỷ niệm 649 năm ngày mất của quý phi.
Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Người Awá sống sâu trong rừng Amazon, nhưng hình ảnh một số người trẻ mang theo smartphone cho thấy cộng đồng này không hoàn toàn tách biệt với thế giới hiện đại.
Lễ an vị tượng Đức Đại vương Dương Đô được xã Hương Bình (Hà Tĩnh) cùng doanh nghiệp, người dân, con cháu dòng họ tổ chức trang nghiêm, thành kính, thể hiện lòng tri ân sâu sắc.
Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Sau 3 ngày diễn ra trong không khí vừa trang nghiêm, vừa sôi nổi, lễ hội Văn Miếu (Hà Tĩnh) đã khép lại với dấu ấn tốt đẹp trong lòng người dân địa phương và du khách.
Trưởng bản Mùa A Thi được vinh danh Gương mặt trẻ Việt Nam 2025 sau hành động dũng cảm cứu 90 người thoát khỏi sạt lở trong bão Yagi, giữa điều kiện đêm tối, mưa lớn và hoàn toàn mất liên lạc.
Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Trong khuôn khổ lễ hội Văn Miếu năm 2026, sáng 25/3, UBND phường Thành Sen long trọng tổ chức tế lễ, dâng hương chư vị tiên hiền khơi nguồn đạo học, danh nhân văn hoá tại Văn Miếu Hà Tĩnh.
Trong không gian linh thiêng của Văn Miếu Hà Tĩnh, đêm nghệ thuật “Thành Sen - Bản hòa ca ngày mới” như một lời tri ân sâu sắc gửi tới tiền nhân, đồng thời thắp lên những khát vọng tươi đẹp cho thế hệ hôm nay.
UBND xã Thiên Cầm (Hà Tĩnh) được giao nhiệm vụ chuẩn bị chu đáo các điều kiện để tổ chức khai trương điểm mùa du lịch biển năm 2026 bảo đảm thiết thực, hiệu quả.
Lễ giỗ lần thứ 649 năm Chế Thắng phu nhân Nguyễn Thị Bích Châu (1377- 2026) tại đền Eo Bạch đang được phường Vũng Áng (Hà Tĩnh) khẩn trương chuẩn bị với nhiều hoạt động văn hóa tâm linh đặc sắc.
Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.