Phố đêm

(Baohatinh.vn) - Tháng mười một đưa cái rét len lỏi vào trong trí nhớ tôi, con phố như hoang vu hơn bởi những tiếng rao rời rạc, lạc lõng trong đêm thanh vắng.

Phố đêm

Phố đêm Hà Tĩnh.

Tôi cứ có cảm giác tiếng rao ấy ập vào khoảng không rồi từ từ tan ra, loang ra... biến mất không một chút hồi âm hay ngoảnh lại.

Phố đêm nay gầy quá, xanh xao như người đàn bà sắp bốn mươi vừa đi xuyên qua màn đời chông gai, có tình yêu đọng nơi đáy mắt, có cả dỗi hờn và đớn đau.

Nhẽ đất trời vừa mới chớm đông nên mùa còn non tơ và mới mẻ, phố oằn mình sau một ngày lam lũ mỏi mệt bởi dòng xe xuôi ngược, bởi những bước chân người ồn ào vội vã... giờ lại lạ lùng đến thế, nằm thênh thang an nhiên gặm nhấm nỗi buồn, nuốt từng bồng bột nổi nông của một thời tuổi trẻ, của một ngày vừa trôi... để rồi trầm mình trong im lặng. Phút im lặng này mới quý giá đến nhường nào, phút im lặng như mặc niệm chính phố hay là đang mặc niệm chính tôi?

Phố đêm

Công nhân môi trường làm việc giữa đêm đông rét mướt trên tuyến đường TP Hà Tĩnh. Ảnh minh họa của Ngọc Thắng.

Tôi bỗng thấy mình thấu hiểu nỗi cô đơn hoang vắng mà con phố đang gánh chịu đến thế.

Ồ! chưa chắc sự cô đơn nào cũng trở nên tồi tệ hết cả, có lẽ sự cô đơn trong lòng phố kia hay là trong tâm hồn tôi lúc này đang lột tả được hết cái hoang hoải của thành phố mùa đông, để rồi trong sự buồn tênh ấy lại lung linh gắn những viên kim cương đắt đỏ lên những phận đời trôi dạt... Bỗng thấy tha thiết yêu cuộc sống mỏng mảnh này. Thật là đẹp đẽ.

Phố đêm

Người lao động mưu sinh trong đêm đông ở TP Hà Tĩnh. Ảnh tư liệu

... Lang thang dưới ánh cao áp của những chiếc cột đèn mọc hai bên vỉa hè, đêm bỗng trở lên quyến rũ lạ thường. Đâu đây có mùi hương thoảng xậc lên hóp mũi, hắc quá, hắc đến độ nghẹt thở, thứ mùi hương mang phong vị đặc biệt của một loài hoa. À ra thế, thu đã rời mùa đi mất, chỉ còn sót lại chút nồng nàn ít ỏi này thôi, vậy cũng đã đủ khiến cho những người cả ngày bên cạnh cây hoa sữa phải phát ốm vì khó chịu, thì với tôi, loài hoa cá tính ấy cứ dội lên lồng ngực một sự nuối tiếc ngọt ngào nào đó của tình yêu. Tôi ngồi xuống, khum tay gom lại những bông hoa li ti rơi đầy trước mắt, trắng xóa cả mặt đường, như ôm trọn những thứ đang sắp xếp chuẩn bị rời đi. Những cánh hoa cứ thế lặng lẽ từ từ lọt qua kẽ ngón tay gầy mà rơi xuống lòng phố... Không gian này, thời khắc này làm tôi cảm giác sẽ chẳng có sự tuyệt vọng nào luẩn quẩn đâu đây cả, chẳng buồn đau... Chỉ có lưu luyến để chuẩn bị cho một sự bắt đầu nối tiếp!

Không hiểu cớ gì mà lòng thỉnh thoảng cứ nổi sóng trăm bề mãi vậy, mênh mang cả khi một cơn gió gầy mòn cố len lỏi thổi vào mái tóc, mắt bỗng cay xè chực rướm trước hun hút của đêm mùa đông nơi thành phố.

Rồi phố im lặng, như tôi có lúc cũng im lặng trước mình vậy, cái sự lặng ấy lâu dần quen thuộc, trở thành thói quen vốn dĩ, đôi khi lại thấy tẻ nhạt, sự cô đơn tách biệt giữa những khuôn mặt sắc màu mang đầy thân phận...

Có lúc thấy thế giới chỉ cho mình tạm trú vài bận, rong chơi vài bận, trải nghiệm vài bận. Rồi đi.

Tôi không hiểu nổi cái cảm giác của mình bây giờ nữa. Đôi khi nó vẫn vậy, như một thứ không thể thiếu để nhào nặn thành tôi.

Phố đêm

Thành Sen lặng lẽ đêm đông. Ảnh Đình Nhất.

Chao ôi đêm chậm chạp, đêm hoang vắng... đêm hun hút như tôi vấp phải ánh mắt người thăm thẳm đựng đầy nỗi đau, đã bao nhiêu lâu rồi người buồn hơn im lặng giữa phố.

Tôi cứ vậy ru mình với thứ ánh sáng vàng ngọt bởi đèn đường, đôi khi màu hoang vu ấy cho tôi cảm giác mình bình yên đến thế, bình yên trong cô đơn, cô đơn tung hoành, cô đơn nổi loạn, rồi trầm mình với vô vàn cảm xúc lẫn lộn giữa vui tươi khóc cười của những đứa trẻ, hay lạ lẫm trước một hình hài gầy gò già nua cáu kỉnh và khó tính, có khi dịu dàng như thiếu nữ... nhưng màu đèn ấy tự tin vô cùng, an toàn tuyệt đối.

Vốn dĩ một con đường im lìm trong đêm vắng đã đẹp, một âm thanh rời rạc rao đêm nào đó đang loang ra cũng đẹp, một tiếng xào xạc của chiếc chổi tre lẫn trong màn sương cũng trở nên tuyệt diệu. Tất cả giống như một bức tranh lặng đựng đầy tôi giữa phố, đêm nay.

Chủ đề NGƯỜI HÀ TĨNH

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Nhất chi mai nở muộn

Podcast truyện ngắn: Nhất chi mai nở muộn

Giữa dòng thời gian tàn phai, những mầm sống vẫn âm thầm nảy nở. Chỉ cần ta đủ kiên nhẫn để chờ đợi, sẽ thấy vẻ đẹp rực rỡ được đánh thức từ những chồi non.
Podcast tản văn: Tháng ba - mùa thương nhớ

Podcast tản văn: Tháng ba - mùa thương nhớ

Tháng ba về trong nắng xuân dịu nhẹ, khơi dậy ký ức tuổi thơ, mùa hoa gạo, hoa bưởi và những kỷ niệm quê nhà thân thương, mang đến cảm xúc bâng khuâng, da diết trong lòng người.
Việt Nam có 8 tỷ phú USD

Việt Nam có 8 tỷ phú USD

Forbes vừa công bố danh sách tỷ phú thế giới 2026 với số lượng kỷ lục 3.428 người, trong đó, Việt Nam có 8 tỷ phú góp mặt với tổng tài sản đạt gần 40 tỷ USD.
Podcast truyện ngắn: Tóc thơm

Podcast truyện ngắn: Tóc thơm

Một gia đình yên ấm bỗng xáo trộn khi người chú thương binh lẫn trí sống cùng nhà. Câu chuyện giản dị nhưng gợi nhiều suy ngẫm về tình thân và lòng bao dung.
Ngập tràn sắc đỏ chào đón ngày hội lớn của non sông

Ngập tràn sắc đỏ chào đón ngày hội lớn của non sông

Không khí hướng về ngày bầu cử đang diễn ra sôi nổi tại các địa bàn của Hà Tĩnh. Từ các tuyến phố trung tâm đến các khu dân cư, công tác tuyên truyền cổ động được triển khai đồng bộ, tạo sắc thái vui tươi.
Podcast truyện ngắn: Những chậu hoa giấy

Podcast truyện ngắn: Những chậu hoa giấy

Giữa bối cảnh nông thôn nhiều đổi thay, truyện ngắn “Những chậu hoa giấy” mở ra góc nhìn ấm áp về sự sẻ chia và tình thân, những giá trị vẫn âm thầm nảy nở trong cuộc sống hôm nay.
Quốc gia có nhiều tỷ phú nhất thế giới

Quốc gia có nhiều tỷ phú nhất thế giới

Danh sách mới nhất từ Hurun ghi nhận kỷ lục hơn 4.000 tỷ phú toàn cầu, Trung Quốc vươn lên dẫn đầu về số lượng và phần lớn doanh nhân giàu có nhờ tự thân lập nghiệp.
Podcast tản văn: Ngày của yêu thương, trân trọng

Podcast tản văn: Ngày của yêu thương, trân trọng

Tháng Ba về mang theo sắc xuân dịu nhẹ và cũng nhắc chúng ta nhớ đến một ngày đặc biệt, đó là Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, ngày để yêu thương được gọi tên và sự trân trọng được bày tỏ.
Giữ “lửa" hội quê...

Giữ “lửa" hội quê...

Trên vùng đất Hà Tĩnh, lễ hội truyền thống là nơi lưu giữ ký ức cộng đồng, bồi đắp bản sắc làng quê và được tiếp nối qua nhiều thế hệ nhờ những người lặng lẽ giữ “lửa" di sản.
Phim 'Tài' dễ xem nhưng cũ

Phim 'Tài' dễ xem nhưng cũ

"Tài" có câu chuyện dễ tiếp cận, giàu tính giải trí với nhiều cảnh hành động và yếu tố fan-service. Tuy nhiên, đề tài phim bị cũ, cách kể cũng thiếu sự đột phá.
Podcast tản văn: Khu vườn của bà ngoại

Podcast tản văn: Khu vườn của bà ngoại

Có những ký ức chẳng bao giờ phai nhạt, không phải vì nó lộng lẫy xa hoa, mà bởi nó được dựng xây và vun đắp bởi người thân yêu. Và “Khu vườn của bà ngoại” chính là một không gian như thế.
Podcast truyện ngắn: Giấc mơ Lọ Lem

Podcast truyện ngắn: Giấc mơ Lọ Lem

Truyện ngắn “Giấc mơ Lọ Lem” của tác giả Trần Tú là một cậu chuyện Lọ Lem thời hiện đại về em bé Bếp. Câu chuyện cho các em thấy, điều kỳ diệu sẽ đến nếu ta lượng thiện và tự tin, yêu đời.
Khi lòng thành bị thương mại hóa ở chốn tâm linh

Khi lòng thành bị thương mại hóa ở chốn tâm linh

Đầu xuân, nhiều người tìm đến các đền, chùa tại Hà Tĩnh để cầu an, cầu phúc. Thế nhưng, khi niềm tin bị khai thác như một loại dịch vụ, tín ngưỡng dần bị đẩy lệch khỏi giá trị ban đầu.