Nhà văn ở đâu trước tội ác?

Viết về cái ác, cái xấu, mô tả nó một cách bạo liệt để người đọc sống hướng thiện hơn đã có từ thời truyện cổ tích. Nhà văn hiện nay đã làm gì trước cái xấu, cái ác nhằm đẩy lùi nó?

Đó là trăn trở của nhiều nhà văn tại Hội thảo khoa học Văn học, nghệ thuật với việc xây dựng nhân cách con người Việt Nam do Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học, Nghệ thuật Trung ương” tổ chức tại TP.HCM vào đầu tháng 10 vừa qua.

Nhà văn Sương Nguyệt Minh: Ngòi bút có dám đứng về “phe nước mắt”?

Cái xấu, cái ác thời nào cũng có, sức sống của chúng như cỏ dại, sống dai dẳng, diệt trừ không phải dễ. Lý Thông là một hình tượng về cái xấu gian manh, xảo trá. Mẹ con Cám là hình tượng của thói đố kỵ, ghen ghét đến nghiệt ngã tương tàn với ngay chính người thân trong gia đình.

Người anh trong truyện Cây khế đại diện cho lòng tham như cái thùng không đáy… đã trở thành những điển hình trong văn học dân gian. Mo-tip cuộc đấu tranh giữa cái thiện và ác, tốt đẹp và xấu xa có nhiều trong truyện cổ nhân loại, như: Lọ Lem, Nàng Bạch Tuyết cũng là những bài học cảnh báo và răn dạy người ta tránh xa điều ác.

Nhà văn ở đâu trước tội ác? ảnh 1

Nhà văn Sương Nguyệt Minh


Ở thế kỷ 19, trong Tội ác và trừng phạt, nhà văn Dostoevsky đã miêu tả cái ác của con người cũng khủng khiếp và ghê rợn, trần trụi và nghiệt ngã. Nhân vật Raskolnikov đến nhà Ivanovna giàu nứt đố đổ vách và lạnh lùng dùng búa bổ vào đầu mụ chủ tiệm cầm đồ này để cướp. Mở két tiền xong, anh ta bắt gặp Elizabet - em gái mụ chủ tiệm cầm đồ, liền vung búa hạ thủ luôn…

Người viết chuyên nghiệp thời hiện đại phải có ý thức thể hiện chức năng nhận thức, và giáo dục trong tác phẩm thông qua hình tượng nghệ thuật. Bởi người đọc sẽ học được cách làm người, học cái tốt đẹp, cái chân thật và nhận thức cái xấu, cái ác để hoàn thiện nhân cách.

Nhà văn Vũ Trọng Phụng sinh ra thằng cơ hội Xuân Tóc Đỏ, tên dâm ô trụy lạc Nghị Hách. Nam Cao đẻ ra thằng lưu manh Chí Phèo, gã chức dịch nham hiểm Bá Kiến… Để rồi thông qua nhân vật xấu và ác đó, con người nhận diện chính mình, biết căm ghét lên án, loại bỏ cái xấu, cái ác, giúp người đọc hướng thiện và hoàn thiện mình.

Một thời gian dài, văn học Việt Nam chìm sâu vào dòng cảm hứng viết về hiện thực đen tối, đầy cái xấu, cái ác trần trụi. Nhưng xây dựng nhân cách con người qua văn học không chỉ viết về cái xấu, cái ác; mà phải viết cả con người tốt. Nhưng có một sự thật: xây dựng nhân vật tốt bao giờ cũng là một thách đố với nhà văn.

Những thằng dở người dở ngợm, những kẻ lưu manh như Xuân Tóc Đỏ, Chí Phèo, Nghị Hách…, hoặc các nhân vật lạc thời, lỗi thời như Giang Minh Sài, Lão Khúng…, thì vẫn sống sờ sờ, lừng lững trên trang sách. Còn các nhân vật thiện - tốt lại rất khó đứng với thời gian, nếu có chăng cũng rất ít ỏi.

Có nhiều lúc tôi tự đặt câu hỏi: Là nhà văn, phải làm gì có ý nghĩa bằng ngòi bút của mình? Nhiệm vụ nhà văn là sáng tác. Nhưng viết cái gì, viết như thế nào, là không dễ trả lời. Nhà văn cũng là công dân, là con người bình thường trong xã hội.

Nhà văn sống trong xã hội nhiễu nhương, hỗn loạn thấy kẻ trộm cắp trên xe buýt có ngăn chặn không? Thấy giang hồ trên vỉa hè thì đớn hèn chạy trốn hay can đảm hợp thành sức mạnh nhân dân truy bắt? Thấy kẻ hối lộ, tham nhũng… thì có khí phách vạch mặt chỉ tên? Thấy lối sống có phần xuống cấp, chỉ đứng thờ ơ hay lo lắng kiến nghị, góp phần xây dựng nhân cách con người tốt đẹp? Trách nhiệm công dân của nhà văn phải trả lời các câu hỏi đó và chọn cho mình cách ứng xử phù hợp.

Còn nghĩa vụ nhà văn trước các vấn đề ấy như thế nào? Ngòi bút có dám đứng về “phe nước mắt” chống lại cái ác, cái xấu để bảo vệ những người lương thiện, những số phận yếu đuối không có khả năng phòng vệ không?

Nhà phê bình văn học Phùng Văn Khai: “Cần vượt qua chính mình”

Chúng ta đang phải đối mặt với những suy thoái nghiêm trọng, khốc liệt, khó lường trên nhiều mặt đời sống kinh tế xã hội và văn hóa tinh thần, đặc biệt là vấn đề đạo đức. nhối, khó kiểm soát nhiều vấn đề suy thoái phi truyền thống đã như chất thêm gánh nặng mới lên đôi vai và trí óc nhà văn.

Từ những diễn biến trên, các nhà văn, nhà tiểu thuyết đương đại đã và đang ở đâu, làm gì, đóng góp như thế nào là một câu hỏi lớn. Và dường như, câu trả lời từ tác phẩm chưa làm thỏa đáng các nguyện vọng chính đáng của Tổ quốc và nhân dân.

Nhà văn ở đâu trước tội ác? ảnh 2

Nhà phê bình văn học Phùng Văn Khai


Một bộ phận các nhà văn, trong đó có các nhà văn trẻ viết tiểu thuyết đương đại đã lúng túng, thiếu bản lĩnh, chạy theo những thứ tầm thường, dung tục hóa, tự tha hóa trong tác phẩm đã và đang là mối lo lớn của xã hội. Chạy theo những thị hiếu tầm thường, bắt chước, bị lợi dụng, tự hạ thấp ngòi bút của mình đã không còn là vấn đề đơn giản chỉ trong giới nhà văn với nhau mà đã là mối lo thực sự của xã hội.

Các vấn đề phi văn học dường như đã và đang lên ngôi một cách hệ thống, văn học xa rời những lo toan của đất nước và nhân dân, trốn chạy vào cái tôi, vụn vặt, trà trộn, kích thích, dung dưỡng những nhu cầu mang tính “con vật” đã khiến chúng ta, bao gồm cả giới nhà văn vô cùng lo lắng. Các nhà văn ưu tư với thời cuộc, với đất nước và nhân dân dường như đang phải đối mặt với những áp lực lớn hơn nhiều sự tưởng tượng của họ. Mà trong đó, buồn thay, có không ít nguyên do từ những ngòi bút đồng thời mang lại.

Vẫn biết, sự vượt mình, những khó khăn phải tháo gỡ của các nhà văn chân chính bao giờ cũng cam go và khốc liệt, thậm chí là sự thua thiệt, hy sinh danh dự và nhân phẩm ở ngay cuộc sống của chính họ. Nhưng chúng ta, đặc biệt là những nhà văn đứng về phía chính nghĩa chắc chắn sẽ vượt qua một cách vinh quang và kiêu hãnh.

Nhà thơ Văn Công Hùng: “Thuộc một bài thơ hay thì quên đi một câu chửi độc”

Những vụ giết người hàng loạt ở Bình Phước, Nghệ An, Yên Bái…, như giọt nước tràn ly báo động về cái ác đang hiện hữu trong cuộc sống. Có thể nói, nhân cách một bộ phận người Việt đang có vấn đề.

Đấy là sự lạnh lùng vô cảm, là sự chỉ quan tâm đến mình, là sự co mình trong cái tôi, là những mâu thuẫn khốc liệt giữa những hành xử thiện ác, tốt xấu, chung riêng… Thậm chí là cả sự nhân danh những điều lớn lao thiêng liêng để thực hiện mục đích riêng của mình.

Nhà văn ở đâu trước tội ác? ảnh 3

Nhà thơ Văn Công Hùng

Nhà văn lên án, tố cáo cái ác trong khả năng có thể của văn chương. Nhưng vấn đề là, những ai đã đọc sách? Bây giờ có vẻ người ta lười đọc sách hơn, hay nói chính xác, lười đọc dài, lười suy nghĩ, lười động não, lười tư duy.

Người ta thích đọc cái gì hiểu ngay, ngắn gọn mà không cần suy nghĩ. Đọc để ngủ chứ không phải để trăn trở, để dư ba của sách đeo đẳng, để tẩy rửa thanh lọc, làm sạch làm mới mình. Thế là, nhà văn viết thì cứ viết, còn có ai đọc lại là chuyện khác. Giờ sách in trên ngàn bản rất hiếm, thi thoảng có những cuốn in trên chục ngàn bản vì nhiều lý do chứ không hẳn vì sách hay.

Nếu không đọc sách, tâm hồn con người sẽ thế nào, lớn lên và tồn tại thế nào? Có mối liên hệ nào chăng giữa việc ít (hoặc không) đọc sách với việc gia tăng tội ác? Tôi cho là có. Tôi hình dung cuộc sống khắc nghiệt như một sa mạc khô cằn, lơ thơ những bụi cỏ cứng nhọn và sắc. Sách như những giọt nước làm mềm đi những lá cỏ nhọn hoắt kia.

Có hai câu nói của người làng Chùa mà nhà thơ Nguyễn Quang Thiều thường nhắc: “Thơ không làm ra thóc vàng gạo trắng, nhưng thơ làm ra giấc mơ cho người gieo trồng” và “Thuộc một bài thơ hay thì quên đi một câu chửi độc”.

Những câu này chính là đúc rút của các cụ làng Chùa trong hành trình sống đời này qua đời khác về sự hóa giải cái ác, cái xấu bằng thơ, bằng văn chương. Cũng như thế, sách không làm ra của cải, nhưng nó làm cho tâm hồn con người phong phú thêm, ở đó có những giấc mơ hướng thiện, có những ý tưởng đẹp. Và ở đó, con người chắc chắn sẽ sống lành mạnh, tử tế hơn. Chỉ cần tử tế hơn một chút, con người sẽ tránh xa tội ác được một khoảng cách dài.

Nhà văn ở đâu trước tội ác? ảnh 4

Theo TT&VH

Đọc thêm

Đạo hiếu trong đời sống hôm nay

Đạo hiếu trong đời sống hôm nay

Dẫu cuộc sống không ngừng đổi thay, đạo hiếu vẫn giữ nguyên giá trị thiêng liêng, là mạch nguồn bền bỉ, nhắc mỗi người dân Hà Tĩnh biết trân trọng công ơn của đấng sinh thành.
Podcast tản văn: Kí ức và chị tôi!

Podcast tản văn: Kí ức và chị tôi!

“Kí ức và chị tôi!” gợi lại những kỷ niệm tuổi thơ trong trẻo, xúc động về tình chị em, sự nhường nhịn, chở che và yêu thương ấm áp.
Chiêm ngưỡng mưa sao băng "đẹp nhất năm"

Chiêm ngưỡng mưa sao băng "đẹp nhất năm"

Hàng trăm người đã tìm về ngoại thành Hà Nội, trải bạt giữa bãi cỏ và thức xuyên đêm để chiêm ngưỡng những vệt sao băng Perseids rực sáng trên bầu trời.
Phát động Giải Báo chí toàn quốc "Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam" năm 2026

Phát động Giải Báo chí toàn quốc "Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam" năm 2026

Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam” lần thứ tư, năm 2026 được điều chỉnh theo hướng giảm số lượng, nâng cao chất lượng và giá trị tôn vinh. Ban tổ chức bổ sung giải Đặc biệt, trao cho tác phẩm xuất sắc nhất được lựa chọn từ 5 loại hình báo chí, với giá trị 100 triệu đồng và một chuyến du lịch.
Sắp có mưa sao băng đẹp nhất năm

Sắp có mưa sao băng đẹp nhất năm

Đêm 12, rạng sáng ngày 13/8, người yêu thiên văn Việt Nam sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng mưa sao băng Perseids - một trong những trận mưa sao băng đẹp và được mong chờ nhất trong năm.
Podcast truyện ngắn: Khoảng trống

Podcast truyện ngắn: Khoảng trống

Truyện ngắn “Khoảng trống" là câu chuyện về một chuyến tàu đêm, nơi mỗi sân ga đi qua lại gợi mở những miền ký ức, những cuộc chia ly và cả những cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ. ..
Podcast tản văn: Chạm vào mùa thu

Podcast tản văn: Chạm vào mùa thu

Tháng Tám về, đất trời tinh tế chuyển mình bằng những đổi thay thật khẽ lúc giao mùa. Mùa thu đến không ồn ào mà nhẹ nhàng gõ cửa bằng những thanh âm, hương sắc rất riêng
Podcast tản văn: Những mùa trăng tròn đầy

Podcast tản văn: Những mùa trăng tròn đầy

Mùa thu trở về trong hương cốm mới, ánh trăng rằm và những ký ức tuổi thơ dịu ngọt. Mỗi khoảnh khắc đều như một lời nhắc về những điều bình yên, thân thương.
Podcast truyện ngắn: Cún con nghịch ngợm

Podcast truyện ngắn: Cún con nghịch ngợm

Tinh nghịch nhưng giàu tình cảm, cún Bông đã có một chuyến phiêu lưu khiến cả gia đình lo lắng, đồng thời giúp chính mình hiểu thêm giá trị của yêu thương và sẻ chia.
Podcast truyện ngắn: Sóng vỗ

Podcast truyện ngắn: Sóng vỗ

Trong cuộc sống, hạnh phúc là cách ta sống trọn vẹn, trân quý và vun đắp cho hiện tại. Đó là động lực để mỗi người vượt qua những thử thách của cuộc sống.
Nhịp cầu kết nối tình yêu ví, giặm

Nhịp cầu kết nối tình yêu ví, giặm

Trong hành trình bảo tồn và lan tỏa dân ca ví, giặm, sự ra đời và hoạt động của CLB Dân ca Ví, Giặm Thành Sen (Hà Tĩnh) đã góp phần đưa câu hát ngân vang trong đời sống đương đại.
Podcast tản văn: Những ngày hạ cuối

Podcast tản văn: Những ngày hạ cuối

Trong khoảnh khắc giao mùa để lại khoảng lặng trong tâm hồn, giúp ta biết trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại và gìn giữ những ký ức đẹp khi mùa đi qua.
Vùng đất "tận cùng của thế giới"

Vùng đất "tận cùng của thế giới"

Patagonia, vùng đất trải dài giữa Argentina và Chile, sở hữu những cánh đồng băng hàng nghìn năm tuổi và thiên nhiên gần như nguyên sơ, được mệnh danh "nơi tận cùng thế giới".
Podcast tản văn: Xôn xao tháng Bảy

Podcast tản văn: Xôn xao tháng Bảy

Mùa hè không chỉ có niềm vui mà còn lưu giữ những kỷ niệm đẹp bên gia đình. Tản văn tái hiện hành trình một đứa trẻ dần thấu hiểu tình thân và trân trọng những ký ức thân thương.
Podcast truyện ngắn: Người gác giấc ngàn thu

Podcast truyện ngắn: Người gác giấc ngàn thu

Tình đồng đội không chỉ qua ký ức chiến trường, mà còn hiện hữu qua những cống hiến thầm lặng. Truyện ngắn "Người gác giấc ngàn thu" sẽ giúp bạn cảm nhận trọn vẹn nghĩa tình ấy.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!