Tôi là “Bình Yên”

(Baohatinh.vn) - Ai cũng mong có tôi, ai cũng yêu tôi, nhưng ít ai biết tôi đến bằng cách nào...

Người ta nghĩ tôi là một buổi sáng yên ả, một con phố đầy nắng, một giấc ngủ sâu không tiếng còi hú. Nhưng tôi biết, để có tôi, luôn có những bước chân lặng lẽ đi trong bóng tối, những bàn tay nắm chặt khẩu súng, những trái tim mang lời thề không bao giờ phai. Họ là những chiến sĩ Công an nhân dân.

image-4.jpg
Đội Tự vệ đỏ ở Hòa Quân, Đông Sở, Nghệ An trong cao trào Xô-viết Nghệ-Tĩnh năm 1930. (Ảnh tư liệu)

Ngày 19/8/1945, họ có mặt. Những người chiến sĩ bước ra từ lòng Nhân dân với lòng tin và ý chí “Vì nước quên thân, vì dân phục vụ”. Tôi được sinh ra trong những ngày gian khó ấy – trong ánh mắt quyết liệt và trái tim chan chứa niềm tin.

Bao năm trôi qua, tôi luôn đồng hành cùng họ. Nhưng tôi không phải thứ tự nhiên mà có. Tôi được đánh đổi bằng những ngày dài không ngủ, những đêm trắng nơi những tuyến đầu. Tôi có mặt trong tiếng bước chân rắn rỏi lúc thành phố chìm vào giấc ngủ. Khi bạn say trong chăn ấm, họ bước ra đường, bóng áo xanh lẫn vào màn đêm. Tiếng bộ đàm rít khẽ: “Có vụ cướp ở số nhà…”. Chẳng kịp uống một ngụm nước, họ lao đi như một làn gió. Tôi nhìn thấy mồ hôi rơi trên vành mũ, ánh mắt căng như dây đàn khi đối diện nguy hiểm.

oiyg.jpg
Những chiến sỹ công an tuần tra đêm.

Tôi còn nhớ như in một đêm mưa. Phố phường ngập trong bóng tối, chỉ có ánh đèn vàng le lói. Một nhóm tội phạm vừa gây án, tháo chạy vào con hẻm sâu. Người chiến sĩ ấy không kịp suy tính, lao theo. Họ quật ngã đối tượng trong làn mưa nặng hạt. Mặt đất lạnh buốt, bàn tay rớm máu, nhưng tôi vẫn hiện diện – bởi họ giữ được bình yên cho bao gia đình. Khi bạn đọc một bản tin sáng hôm sau: “Đã bắt được đối tượng gây án”, hãy biết rằng đằng sau câu chữ ngắn ngủi ấy là cả đêm dài họ đánh đổi.

z5622515516391-0b496f59df2a3d35044c44a64135bab4-0.jpg

Tôi cũng từng đứng ở chốt kiểm dịch những tháng ngày dịch bệnh. Giữa cái nắng gay gắt, những chiến sĩ công an mặc áo bảo hộ, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Đêm xuống, họ co mình trên ghế nhựa, chợp mắt vài phút rồi tiếp tục công việc. Có chiến sĩ trẻ, vừa nhận tin mẹ mất ở quê, vẫn siết chặt khẩu trang, đứng nghiêm dưới lá cờ Tổ quốc, giữ lời hứa với Nhân dân. Tôi lặng nhìn, thấy lòng mình nhói đau.

676becd5a2b1c438f7b86fc7.jpg
Cán bộ, chiến sĩ không quản gian khổ, hiểm nguy, phối hợp với các lực lượng chức năng và Quân đội Nhân dân lăn xả cứu dân, giúp dân khắc phục hậu quả của cơn bão lịch sử Yagi. Ảnh: BCA

Rồi những mùa lũ đi qua… Tôi đã chứng kiến họ lao mình xuống dòng nước xoáy, kéo từng người dân ra khỏi căn nhà đang đổ sập. Tôi thấy một chiến sĩ trẻ nắm tay đứa bé lên bờ, trao cho người mẹ đang khóc nấc… và rồi không bao giờ trở về. Bình yên của ngày hôm ấy còn nguyên, nhưng một cuộc đời đã dừng lại mãi mãi. Tôi biết, cái giá của tôi đôi khi là cả một sinh mệnh.

Người ta hỏi tôi: “Có khi nào họ sợ không?” – Có chứ! Họ cũng là con người, cũng có cha mẹ, có giấc mơ bình dị như bao người. Nhưng giữa ranh giới của sống và chết, họ chọn đứng về phía tôi, để bạn được an toàn, để quê hương vẫn sáng đèn, để trẻ thơ được ngủ yên.

Tôi có mặt trong từng điều nhỏ bé mà bạn thường bỏ quên: trong một cái gật đầu giữa ngã tư đông đúc, trong tiếng còi xe vang lên nhắc nhở, trong nụ cười hiền lành của người công an khi trả lại cho bạn chiếc ví đánh rơi. Tôi là hơi ấm trong đêm đông khi họ chở cụ già qua đường, là khoảng lặng bình an khi bạn bước ra phố mà không phải lo sợ điều gì.

89-02e53552bad541db9ab06899041572b8.jpg
Chiến sỹ công an hướng dẫn người dân đeo khẩu trang phòng, chống dịch.

Ngày 19/8 không chỉ là một ngày kỷ niệm. Với tôi, đó là một lời nhắc nhở: Bình yên chưa bao giờ tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt, bằng những lần không kịp về nhà ăn bữa cơm, bằng những cuộc gọi nhỡ khi mẹ chờ con ở quê. Tôi tự hào vì có họ – những con người thầm lặng mang trên vai màu áo xanh bình dị mà thiêng liêng.

Và nếu một ngày nào đó bạn bỗng thấy tôi thật quen thuộc, xin hãy nhớ: để có tôi, có những người đã sống một cuộc đời nhiều mưa gió. Hãy gửi một lời cảm ơn, một ánh nhìn trân trọng, vì chính họ đang viết nên câu chuyện về tôi – Bình Yên – bằng mồ hôi, bằng lòng dũng cảm, bằng cả sinh mệnh của mình.

Chủ đề CÁCH MẠNG THÁNG 8 VÀ QUỐC KHÁNH 2/9

Đọc thêm

Giữ lửa tri ân từ nghĩa tình đồng đội

Giữ lửa tri ân từ nghĩa tình đồng đội

Mô hình dân vận khéo “CCB Kỳ Anh - Tri ân nghĩa tình đồng đội” góp phần giữ gìn các công trình ghi công liệt sĩ, lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Nữ cựu thanh niên xung phong nặng lòng với đồng đội

Nữ cựu thanh niên xung phong nặng lòng với đồng đội

Hơn nửa thế kỷ sau ngày rời chiến trường, bà Trần Thị Châu Lệ (SN 1951) - cựu TNXP ở phường Trần Phú (Hà Tĩnh) vẫn miệt mài vun đắp nghĩa tình đồng đội bằng kết nối yêu thương và tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Tôi là “kiểm tu” toa xe tàu hỏa

Tôi là “kiểm tu” toa xe tàu hỏa

Sau mỗi chuyến tàu lăn bánh an toàn trên tuyến đường sắt là công việc thầm lặng của những người "kiểm tu" toa xe ở Hà Tĩnh. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, họ phải kiểm tra hàng trăm chi tiết kỹ thuật để phát hiện những hư hỏng có thể ảnh hưởng đến an toàn chạy tàu.
Lan tỏa nghĩa tình tri ân trên quê hương Xô viết

Lan tỏa nghĩa tình tri ân trên quê hương Xô viết

Từ những căn nhà tình nghĩa dành tặng người có công đến việc đầu tư nâng cấp đài tưởng niệm liệt sĩ cùng nhiều hoạt động tri ân thiết thực, xã Can Lộc (Hà Tĩnh) đang huy động sự chung tay của cả cộng đồng để tiếp nối đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".
Giữ nhịp công tác dân số trong chặng đường mới ở Hà Tĩnh

Giữ nhịp công tác dân số trong chặng đường mới ở Hà Tĩnh

Sắp xếp đơn vị hành chính, sáp nhập thôn, tổ dân phố (TDP) đặt ra yêu cầu mới đối với công tác dân số ở cơ sở. Hà Tĩnh đang khẩn trương kiện toàn đội ngũ cộng tác viên (CTV) dân số để tiếp tục phát huy vai trò "cánh tay nối dài" đưa chính sách đến từng gia đình.
Theo chân người dân Hà Tĩnh lên đồi hái sim

Theo chân người dân Hà Tĩnh lên đồi hái sim

Tháng 7, sim rừng chín trên khắp các triền đồi ở Hà Tĩnh. Từ sáng sớm, nhiều người dân tranh thủ lên đồi hái sim, biến món quà của núi rừng thành nguồn thu nhập trong thời điểm nông nhàn.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!