Người mẹ thứ hai

(Baohatinh.vn) - Vậy là cuối cùng anh vẫn quyết định đi thêm bước nữa, mặc cho Tuấn và ông bà ngoại khuyên can hết lời.

Ngoại bảo ba Tuấn:

- Mẹ hiểu sự cô đơn, trống trải của con. Dù sao thì con gái của mẹ cũng đã mất gần 5 năm rồi, con có quyền đi tìm hạnh phúc mới. Nhưng điều mẹ lưu tâm là thằng Tuấn còn quá nhỏ, cú sốc mấy năm qua không làm nó nguôi ngoai. Con cũng biết đấy, nó yêu mẹ nó rất nhiều mà.

- Con hiểu mà mẹ! Vả lại, con cũng muốn thằng Tuấn quen với nếp sống mới, không phải u sầu nữa. Con thường xuyên xa nhà nên không thể nào quan tâm nó chu đáo được. Vì thế, nó cần phải có một người mẹ chăm sóc, tâm sự, chia sẻ…

Không khuyên can được con rể, ngoại lầm lũi ra về. Còn Tuấn thì “trở mặt” với ba từ đó.

nguoi me thu hai

Minh họa của Huy Tùng

Thực ra, Tuấn không biết mặt mũi người phụ nữ của ba, nhưng trong thâm tâm Tuấn, bà ta rất đáng ghét, khó ưa vì đã thay thế vị trí mẹ mình, gây ra khoảng cách tình cảm giữa cha con Tuấn. Tuấn tự nhủ, dù bà ta có đẹp, có giỏi giang, hiền hậu cỡ nào cũng không thể thay thế vị trí của mẹ mình được. Và Tuấn thề với lòng là không bao giờ gọi bà ta là dì hay mẹ, mà đơn giản chỉ là “người đàn bà đáng ghét”. Tuy ba Tuấn “ngụy biện” rằng, ba thương yêu bà ấy là do duyên nợ, do bà ấy hiền lành, mộc mạc, nhưng Tuấn lại cho rằng, bà ấy quyến rũ, bỏ bùa ba thì đúng hơn.

*

Do tính chất công việc nên anh thường xuyên đi công tác trên Tây Nguyên. Những lần xa nhà, anh hay ghé quán chị để lấy hàng cà phê và trà. Anh muốn kết hợp công việc lẫn kinh doanh để tăng thu nhập, lo cho cuộc sống của Tuấn. Chị là người miền Tây chính gốc, đã trải qua một lần dang dở, do hoàn cảnh khó khăn nên lặn lội lên tận nơi này mưu sinh. Chị giỏi giang, làm rất nhiều nghề, nào là: hái chè, trồng hoa, trồng rau củ, hái cà phê… Sau nhiều năm tích cóp, có chút vốn liếng trong tay, chị mở đại lý nhỏ gần trạm dừng chân trên đèo Bảo Lộc. Ban đầu, do tính chất công việc nên qua lại, nhưng dần dần hai người có tình cảm và đến với nhau. Anh cố giấu tình cảm này vì sợ Tuấn buồn, hụt hẫng và bỏ học. Nhưng do hai người yêu nhau quá mãnh liệt nên anh đánh liều thưa với ông bà ngoại và thỏ thẻ cho Tuấn nghe. Tất cả đều không đồng tình. Nhiều lần bị ngăn cản, anh hứa sẽ chấm dứt tình cảm này. Nhưng theo cảm nhận của Tuấn, những lần đi công tác về muộn là ba mình đang vui vẻ với “bà ấy” ở phương xa.

*

Ngày về với anh, chị hiền từ, nhân hậu như một cô tiên. Anh không tổ chức đám cưới, chỉ làm một bữa tiệc nhỏ, mời vài người lớn tuổi trong xóm đến để làm chứng và chia vui. Suốt cả buổi sáng trọng đại của ba, Tuấn không ngó ngàng đến, bỏ ra chiếc võng sau nhà, nằm ôm cuốn album có hình mẹ mà khóc. Bà ngoại ra an ủi, kéo Tuấn vào:

- Đừng làm ba con mất mặt mà! Nghe lời ngoại, vào nhà đi con!

Tuấn miễn cưỡng nghe lời ngoại vào nhà, nhưng lòng cứ ấm ức mãi. Chị ân cần đến bên Tuấn, chìa bao lì xì đỏ chóe, to tướng:

- Tặng con nè!

“Bà ta đang muốn mua chuộc tình cảm của mình chăng?”, Tuấn nghĩ thế nên nhất quyết không nhận. Anh đứng bên cạnh, trừng mắt như ra lệnh. Tuấn nhận miễn cưỡng.

- Con quên cảm ơn dì rồi đó! - Anh nhắc nhở.

- Cảm… ơn…

Chị cười theo cách giải hòa:

- Được rồi, chắc con nó chưa quen. Anh đừng vậy làm con sợ.

“Người đàn bà này đáo để thật. Biết cách nói chuyện ngọt ngào, cư xử khéo léo, hèn gì ba mình mê mệt là phải. Nhưng mình thì khác, nhất quyết không để cho bà ấy bỏ bùa”. Suy nghĩ ấy cứ ám ảnh Tuấn mãi.

Đúng một tháng kể từ khi chị là vợ của anh, hiếm khi Tuấn ngồi dùng cơm với cả nhà. Vào giờ cơm, Tuấn thường đi học về trễ hoặc chạy sang nhà ngoại chơi để tránh ánh mắt trìu mến và sự ân cần của chị. Dường như hiểu được điều đó, nên cứ trời chạng vạng là chị chạy sang nhà ngoại gọi Tuấn về ăn cơm. Ngoại thúc giục, Tuấn ù té chạy một mạch về. Những bữa cơm có mặt chị thường nặng nề và Tuấn chỉ dùng đúng một chén. Khi chị định xới thêm chén nữa, Tuấn nhanh nhẩu mang chén đi rửa. Tối đến, bụng đói meo, Tuấn đi xuống nhà bếp lục cơm nguội. Chị đứng đó tự bao giờ, trên tay cầm một tô cơm nóng hổi, đầy ắp thức ăn:

- Của con nè! Ăn đi kẻo nguội!

Anh háy mắt, bảo con:

- Nhận đi con! Dì mới hâm nóng đó!

Tuấn hơi ngại ngùng, nhưng rồi thoáng trong vô thức, Tuấn nhận lấy và nhanh chân đi vào phòng ăn. Tô cơm ngon thật, nhưng sự “khó ưa” của chị vẫn không làm Tuấn cảm động.

Theo cách nghĩ của Tuấn thì từ khi “bà ấy” hiện diện trong nhà, tình cảm của cha con Tuấn bị chi phối. Ba ít quan tâm đến Tuấn. Có khi cả tháng, anh không hỏi han đến việc học của con. Chị thay mặt anh để làm việc đó. Có lần anh đi công tác xa về, mua một món quà thiệt to tặng chị, kèm theo một nụ hôn trìu mến. Trong khi Tuấn chẳng có thứ gì. Tuấn giận dỗi, hất tung ly nước cam trên bàn vỡ vụn. Anh nóng giận, tát vào má con một cái rõ đau. Tuấn khóc, vụt chạy như ma đuổi trong cơn mưa tầm tã. Chị đi tìm Tuấn, chạy khắp cả con đê, chạy sang nhà ngoại, nhưng chẳng thấy. Tối đến, chị bị cảm. Ngoại lọm khọm chạy sang thăm, sẵn tiện thông báo là thằng Tuấn đang ở bên đấy. Anh vẫn còn nóng giận, nhân có mặt ngoại, vội góp ý:

- Má chiều quá, nó sinh hư! Má nghĩ coi, sinh nhật của dì, nó không biết thì thôi, con mua quà tặng dì, nó cũng giận dỗi, làm vỡ cả ly thủy tinh. Con không biết phải làm sao cho nó vừa lòng đây?

- Con phải hiểu cho hoàn cảnh của nó. Mất mẹ là cú sốc quá lớn đối với một đứa trẻ chưa đầy 7 tuổi. Cần phải cho nó thời gian, con hiểu không!

Sáng hôm sau, ngoại dẫn Tuấn về nhà. Ngoại dỗ ngọt:

- Con xin lỗi dì với ba đi!

Tuấn đứng tần ngần mãi, trong khi ngoại luôn miệng thúc giục.

- Nhanh nào! Đi con!

- Không!

Tuấn dứt khoát rồi chạy vào phòng lấy cặp và dắt xe đi học. Cả 3 người nhìn nhau hụt hẫng. Suốt buổi đến trường, có điều gì đó làm Tuấn chùn lòng, suy nghĩ vẩn vơ.

*

Ngày giỗ mẹ Tuấn, anh đi công tác xa, không về kịp, nhà chỉ có ông bà ngoại, chị và Tuấn. Không khí trở nên nặng nề hơn khi Tuấn không muốn chị “giả nhân, giả nghĩa” trước di ảnh của mẹ mình. Ngoại lớn tiếng la rầy, Tuấn mới thôi xấc xược. Trong bữa cơm, Tuấn cảm thấy không vui, lấy tập album có hình mẹ rồi chạy giữa trưa nắng lên chòi canh ngồi. Tuấn khóc một hơi vì nhớ mẹ, vì cảm thấy cô đơn, dường như quanh Tuấn chẳng còn ai, kể cả ông bà ngoại, những người từ trước đến giờ yêu thương Tuấn nhiều nhất. Rồi Tuấn suy nghĩ: phải chăng mình đã sai? Mình đã quá hỗn hào với bà ấy? Thực sự bà ấy tốt bụng hay giả đò như những mụ dì ghẻ trong các câu chuyện cổ tích mà mình từng đọc?...

Tuấn thức dậy bên giường bệnh. Người đầu tiên Tuấn nhìn thấy là người đàn bà mà Tuấn ghét nhất. Chị mừng rơn khi thấy Tuấn tỉnh lại:

- Con tỉnh rồi! Tạ ơn trời phật!

Tuấn ngơ ngác nhìn xung quanh, miệng đắng chát, nghèn nghẹn hỏi:

- Tôi…co…n đang ở đâu đây?

- Con đang ở bệnh viện?

- Sao con lại nằm viện?

- Hôm qua, con bỏ ra chòi canh giữa trưa nắng, bị trúng nắng, lại đói nên ngất xỉu. Cũng may là ngoại biết con hay ra đó nên dì leo lên bế con xuống, đưa đi cấp cứu. Con vô sự là dì vui rồi. Chứ con mà có chuyện gì, dì không biết nói sao với ba con, với mẹ con nơi ấy...

Chị ngưng nói, không gian im lặng đến nghẹt thở. Tuấn trân mắt nhìn lên trần nhà, suy nghĩ vẩn vơ… Đột nhiên, Tuấn buột miệng:

- Mẹ!

Chị chưng hửng:

- Con vừa gọi ai? Ý con là quyển album hình mẹ con à? Dì đem cất trong phòng con rồi, yên tâm nhé!

- Không! Con gọi mẹ! Cho con gọi dì là mẹ, được không? Mẹ! Con xin lỗi những chuyện vừa qua!

Chị lặng đi, nghẹn ngào. Không còn niềm hạnh phúc nào hơn. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Cô y tá đứng ngay cửa phòng tự nãy giờ, không dám phá tan không gian yên bình của hai mẹ con.

Hay tin con trai bị bệnh, anh tức tốc về nhà. Giờ thì Tuấn đã xuất viện, khỏe mạnh, ăn nhiều và không còn ủ dột nữa. Dường như do thứ tình cảm thiêng liêng tiếp nạp năng lượng nên trông Tuấn tươi tắn lạ thường. Tuấn ăn như chưa bao giờ được ăn:

- Mẹ cho con thêm tô cháo gà nữa đi. Ngon lắm!

Anh ngạc nhiên:

- Mẹ? Con vừa gọi ai là mẹ?

- Nhà này còn ai ngoài em - chị chen lời vào câu chuyện của hai cha con.

Biết được con trai mình thông suốt mọi chuyện, anh vui lắm, đưa tay véo má con liên tục:

- Con trai của ba đáng yêu quá!

Chiều hôm đó, hai cha con rù rì to nhỏ chuyện gì đó, rồi kéo nhau lên chợ huyện. Chị ở nhà lo giặt hết thau đồ, rồi còn chuẩn bị làm thức ăn, nấu nướng. Bỗng nhiên, cánh cửa xịch mở, Tuấn bước vào, reo to: “Chúc mừng sinh nhật mẹ! Happy Birthday mom”. Anh theo sau, tay xách nách mang nhiều thức ăn, hoa quả và cả những món quà mà chị thích. Chị thảng thốt:

- Ơ, sinh nhật mẹ đã qua một gần tháng rồi mà?

- Nhưng con muốn tổ chức lại, coi như là xin lỗi mẹ và mừng cả nhà ta hạnh phúc bên nhau.

Chị hạnh phúc đến nghẹt thở, khóe mắt rơm rớm, nhưng rồi lại cười, cười trong mãn nguyện. Ba người chụm đầu vào nhau, cùng hát bài Happy Birthday, cầu nguyện và thổi nến. Trong lời nguyện cầu, chị thầm mong gia đình mình luôn được hạnh phúc, mạnh khỏe, vui vẻ và yên bình.

(Quận 5, TP Hồ Chí Minh)

Đọc thêm

Cuộc đua khốc liệt của album nhạc Việt

Cuộc đua khốc liệt của album nhạc Việt

Hàng loạt album nhạc Việt đã được phát hành trong những tháng qua với chất lượng tốt và đạt thành tích cao. Điều đó khiến cuộc đua giải thưởng cuối năm càng thêm đáng mong chờ.
Podcast truyện ngắn: Xanh lên từ đất

Podcast truyện ngắn: Xanh lên từ đất

Truyện ngắn "Xanh lên từ đất" là hành trình tìm kiếm ký ức đồng đội của người cựu chiến binh, gửi gắm niềm biết ơn cùng hy vọng vào tương lai.
Nỗi lo Gen Z không còn đọc sách có thể đã sai

Nỗi lo Gen Z không còn đọc sách có thể đã sai

Dữ liệu mới cho thấy Gen Z vẫn đọc sách, đến thư viện và hiệu sách, đồng thời tạo ra những cách tiếp cận sách mới trên mạng xã hội, góp phần thay đổi văn hóa đọc của giới trẻ.
Cuộc đua nhạc yêu nước mừng Quốc khánh 2/9

Cuộc đua nhạc yêu nước mừng Quốc khánh 2/9

Á quân The Voice -Lê Xuân Nghi - lần đầu thử sức sáng tác nhạc cổ động với MV "Mang hồn Việt đi muôn nơi". Sản phẩm gia nhập đường đua âm nhạc dịp Quốc khánh 2/9, bên cạnh những dự án của Hoàng Quyên, Duyên Quỳnh, Tùng Dương, Dương Quốc Hưng và một ca sĩ ảo.
Podcast tản văn: Mùa thu trong mắt mẹ

Podcast tản văn: Mùa thu trong mắt mẹ

Tản văn "Mùa thu trong mắt mẹ" qua góc nhìn của tác giả Linh Đan không chỉ có thiên nhiên diệu kỳ, mà còn đong đầy nỗi lo toan và tình yêu thương lặng lẽ của mẹ dành cho con.
Podcast truyện ngắn: Tạm biệt mùa hè

Podcast truyện ngắn: Tạm biệt mùa hè

Mùa thu đến cùng sự đổi thay của đất trời và sự trưởng thành trong tâm hồn. Cùng lắng nghe truyện ngắn "Tạm biệt mùa hè" để cảm nhận ngày cuối hè ấm áp với những niềm vui tuổi thơ.
Hành trình Truyện Kiều vươn ra thế giới

Hành trình Truyện Kiều vươn ra thế giới

Với việc dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du (quê Hà Tĩnh) đã trở thành cầu nối văn hóa Việt với bạn bè quốc tế.
Podcast tản văn: Về với mẹ cha

Podcast tản văn: Về với mẹ cha

Trong cuộc đời mỗi người, càng đi xa, càng mong được trở về và hơn hết là trở về bên mẹ cha. Nhưng có những cuộc trở về, ta chỉ còn có thể thực hiện trong ký ức.
[QUIZ] Nguồn gốc nghi thức bông hồng cài áo trong lễ Vu Lan?

[QUIZ] Nguồn gốc nghi thức bông hồng cài áo trong lễ Vu Lan?

Mỗi độ Rằm tháng Bảy, lễ Vu Lan trở thành dịp để người Việt hướng về cha mẹ, cội nguồn và những giá trị của lòng hiếu kính. Cùng với đó, nghi thức bông hồng cài áo đã trở thành biểu tượng giàu ý nghĩa, nhắc mỗi người trân trọng tình thân khi vẫn còn cơ hội yêu thương và báo hiếu.
Podcast truyện ngắn: Ngày trở về

Podcast truyện ngắn: Ngày trở về

Có những cuộc trở về là hành trình tìm lại cội nguồn cùng những giá trị đã lặng lẽ nuôi lớn mỗi con người qua năm tháng xa xứ.
Độc đáo giếng cổ Chăm Pa ở Hà Tĩnh

Độc đáo giếng cổ Chăm Pa ở Hà Tĩnh

Xã Hồng Lộc (Hà Tĩnh) còn lưu giữ nhiều giếng cổ được cho là mang dấu ấn kỹ thuật xây dựng Chăm Pa. Đặc biệt, nguồn nước ở đây hầu như không bao giờ cạn.
Các địa phương sôi nổi tổng kết sinh hoạt hè

Các địa phương sôi nổi tổng kết sinh hoạt hè

Thời điểm này, các đoàn xã, phường trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh đang sôi nổi tổ chức tổng kết sinh hoạt hè, tạo không khí vui tươi, phấn khởi để các em thiếu nhi bước vào năm học mới.
Về vùng đất kể chuyện bằng di sản

Về vùng đất kể chuyện bằng di sản

Trong tổng số 704 di tích ở Hà Tĩnh, xã Cổ Đạm có tới 42 di tích, cùng nhiều lễ hội, loại hình văn hóa dân gian được gìn giữ qua nhiều thế hệ, tạo nên nét riêng cho vùng đất giàu truyền thống này.
Khánh thành đền Đức Thánh Cả ở xã Thượng Đức

Khánh thành đền Đức Thánh Cả ở xã Thượng Đức

Đền Đức Thánh Cả ở thôn Đức Hương, xã Thượng Đức, Hà Tĩnh, thờ thần “Đương niên hành khiển Thái tuế chí đức Tôn thần, Thượng thượng đẳng Đại vương” - vị thần cai quản, giám sát và ghi chép những việc làm của con người trong từng năm.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!