“Và tôi đã đến với báo chí như thế”

(Baohatinh.vn) - Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam không chỉ là ngày của những người làm báo chuyên nghiệp, mà còn là dịp để những người từng cầm bút, khát khao chuyển tải sự thật và cảm xúc đến với cộng đồng nhìn lại hành trình với từng dòng tin, khuôn hình.

Khi vô tình bắt gặp một video ngắn ghi lại hình ảnh những phóng viên lội bùn, băng qua vùng lũ để đưa tin kịp thời, tôi đã vô cùng ấn tượng. Từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về nghề báo, về những con người thầm lặng cống hiến phía sau từng trang tin.

Joseph Pulitzer - một tượng đài vĩ đại của nền báo chí hiện đại, người đã mở ra một kỷ nguyên mới cho nghề viết và truyền thông từng nói: “Một nhà báo giỏi phải là người không chỉ có trí tuệ, mà còn cần có trái tim”. Câu nói ấy in đậm trong tôi như một kim chỉ nam. Tôi bắt đầu tập viết, không vì mục tiêu rõ ràng nào mà vì một nhu cầu rất thật trong lòng: được kể, được hiểu, được kết nối.

bqbht_br_z6718439434426-de82ff0a36fd1d6220a5c5f3db475257.jpg
Tác giả Ngọc Khánh trình bày tác phẩm tại Ngày Thơ Việt Nam lần thứ XXII, tháng 2/2024.

Bài viết đầu tay của tôi là viết về cô hiệu phó của trường nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, đúng vào dịp kỷ niệm 40 năm thành lập ngôi trường thân yêu của tôi. Khi được giáo viên chủ nhiệm gợi ý viết bài gửi nội san trường, tôi khá ngần ngại bởi tôi chưa từng nghĩ mình viết đủ hay để ai đó muốn đọc.

Nhưng rồi hình ảnh cô hiệu phó - người luôn khao khát truyền niềm đam mê môn Toán cho học sinh bằng sự lắng nghe và tình yêu thương dịu dàng đã thôi thúc tôi viết. Không kỹ thuật, không bố cục chuẩn mực, bài viết ấy chỉ đơn giản là những dòng cảm xúc chân thành, đầy ắp kỷ niệm và lòng biết ơn nhưng đã chạm được đến trái tim, ký ức của người đọc - những thế hệ đồng nghiệp, học sinh của cô.

bqbht_br_z6718440130581-768b7876a228dcbb3fa2be8fc021be8d.jpg
Ban Giám hiệu Trường THCS Lê Văn Thiêm khen thưởng các học sinh có nhiều bài viết được đăng trên các báo, tạp chí.

Từ giây phút ấy, tôi nhận ra, viết không chỉ là ghi lại sự việc mà còn để kết nối, sẻ chia, để góp tiếng nói tử tế giữa bộn bề của cuộc sống. Bài viết đầu tay ấy đã mở ra cho tôi những góc nhìn mới. Tôi bắt đầu quan sát nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn. Những điều bình dị trong cuộc sống trở thành chất liệu, mạch nguồn cho những bài viết tiếp theo một cách chân thành, lặng lẽ và gần gũi.

Thời đại công nghệ, chuyển đổi số, bất cứ ai cũng có thể trở thành một “nhà báo” nhưng càng nhiều thông tin, càng dễ gây hoang mang; càng lắm tiếng nói, càng cần người viết trung thực, tỉnh táo và giàu lòng nhân ái.

Trong hành trình non trẻ của mình, tôi đã có cơ hội tiếp xúc với nhiều phóng viên, nhà báo kỳ cựu. Tôi được nghe những câu chuyện tác nghiệp như đi điều tra ở vùng sâu, vùng xa, bị đe dọa nhưng vẫn không từ bỏ, về những cây bút già, tay đã run mỗi khi gõ phím nhưng vẫn sáng đèn đến khuya chỉ vì một dòng tin còn chưa sạch lỗi. Và tôi nhận ra, viết báo không hào nhoáng, không màu mè. Nó là một nghề thầm lặng nhưng đòi hỏi sự can đảm, lòng kiên định và cả một niềm tin vững vàng.

pq-1a.jpg
Phóng viên Báo Hà Tĩnh (bên phải) tác nghiệp tại khu điều trị bệnh nhân COVID-19. Ảnh tư liệu

Một nhà báo kỳ cựu từng nói với tôi rằng: “Không có sự thật nào không được viết ra, chỉ có người viết không đủ dũng khí”. Câu nói ấy theo tôi suốt nhiều năm. Và để làm được điều ấy, người viết cần rèn giũa từng câu chữ, giữ cho ngòi bút luôn trong sạch và quan trọng nhất, không được quên mình viết cho ai, vì ai.

Khi tôi có cơ hội theo chân các phóng viên, nhà báo, các nhóm thiện nguyện về với cơ sở, đến với những mảnh đời khó khăn, tôi càng hiểu báo chí không chỉ là công cụ truyền tải, mà còn là chiếc cầu nối những điều đẹp đẽ, nhân văn mà đôi khi ta quên mất trong vội vã đời thường.

Là một người trẻ, tôi còn nhiều bài học phải học, nhiều thiếu sót cần sửa, đặc biệt là khi tôi đã chọn con đường của những trang viết có linh hồn, của những ngày đêm âm thầm gõ phím, của những giây phút vỡ òa khi biết rằng bài viết của mình chạm được đến trái tim người đọc.

6.jpg
Các phóng viên tác nghiệp tại vùng lũ ở huyện Cẩm Xuyên trong trận lũ cuối tháng 5 vừa qua.

Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6 là dịp để tôn vinh và tri ân. Tri ân những người đã đặt viên gạch đầu tiên cho nền báo chí nước nhà, tri ân những dòng chữ đẫm mồ hôi và máu của thế hệ làm báo chiến trường, những bài viết từ lòng dũng cảm và cả niềm tin mãnh liệt vào đất nước. Tri ân những người đang ngày đêm lặng lẽ trong các tòa soạn, những phóng viên hiện trường không ngại hiểm nguy.

Và tôi tin, dù có theo nghề báo trọn đời hay không thì những gì mà công việc viết báo mang lại sẽ là hành trang quý báu theo tôi suốt chặng đường phía trước, bởi báo chí không chỉ là một nghề, mà còn là một cách sống. Một cách sống biết nhìn sâu, nghĩ xa và yêu thương nhiều hơn.

Chủ đề 100 NĂM NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG

Đọc thêm

Tác phẩm báo chí sử dụng AI phải gắn nhãn

Tác phẩm báo chí sử dụng AI phải gắn nhãn

Chính phủ ban hành Nghị định số 237/2026/NĐ-CP, quy định cơ quan báo chí phải thông báo, gắn nhãn rõ ràng với nội dung do AI tạo ra hoặc chỉnh sửa nếu có thể gây nhầm lẫn về tính xác thực.
Hà Tĩnh ban hành quy định mới về dạy thêm, học thêm

Hà Tĩnh ban hành quy định mới về dạy thêm, học thêm

UBND tỉnh Hà Tĩnh vừa ban hành Quyết định số 41/2026/QĐ-UBND quy định về dạy thêm, học thêm trên địa bàn tỉnh. Quyết định có hiệu lực từ ngày 10/7/2026, đồng thời thay thế Quyết định số 29/2025/QĐ-UBND trước đây.
Nhiều hoạt động hưởng ứng Ngày Bảo hiểm y tế

Nhiều hoạt động hưởng ứng Ngày Bảo hiểm y tế

Hưởng ứng Ngày Bảo hiểm y tế Việt Nam 1/7, BHXH Hà Tĩnh sẽ tổ chức nhiều hoạt động tuyên truyền, giải đáp, tư vấn chính sách, pháp luật BHXH, BHYT năm 2026 với chủ đề “Bảo hiểm y tế toàn dân - Nền tảng an sinh bền vững”.
Methadone - cứu cánh cho những người lầm lỡ

Methadone - cứu cánh cho những người lầm lỡ

Dù là ngày thường hay ngày nghỉ, tại các cơ sở điều trị và cấp phát thuốc methadone ở Hà Tĩnh vẫn có bệnh nhân đều đặn đến nhận thuốc. Nhờ Methadone nên các bệnh nhân luôn giữ được sự tỉnh táo để xây dựng tương lai.
Bài cuối: Làm sao để lao động “ly nông” không “ly hương”?

Bài cuối: Làm sao để lao động “ly nông” không “ly hương”?

Khi làn sóng đầu tư đang tăng tốc và nhu cầu nhân lực ngày càng lớn, yêu cầu đặt ra không chỉ là tạo thêm việc làm mà quan trọng hơn là tạo dựng niềm tin để người lao động yên tâm gắn bó với quê hương. Điều đó đòi hỏi Hà Tĩnh triển khai đồng bộ các giải pháp từ phát triển nguồn nhân lực, nâng cao chất lượng việc làm, hiện đại hóa thị trường lao động đến xây dựng hệ sinh thái an sinh đủ sức giữ chân người lao động trong giai đoạn phát triển mới.
Bài 2: Đất lành - vì sao người chưa ở lại?

Bài 2: Đất lành - vì sao người chưa ở lại?

Được làm việc gần gia đình, ổn định cuộc sống trên chính mảnh đất chôn rau cắt rốn là mong muốn của nhiều người lao động. Thế nhưng, khi hệ sinh thái việc làm chưa đủ độ dày, thu nhập còn bấp bênh và môi trường phát triển chưa định hình rõ nét, “ly hương” vẫn là lựa chọn an toàn của số đông.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!