Truyện ngắn 1.200: Níu một mầm xuân

Diệp lấy chồng rồi theo gia đình nhà chồng sang Mỹ, tới nay cũng chục năm rồi. Mẫn tính chắc cỡ bảy hay tám lần gì đó anh qua nhà Diệp bên làng Trúc Thuận hái lá mai.

Minh họa: Đặng Hồng Quân

Minh họa: Đặng Hồng Quân

Thường là giữa tháng mười một âm lịch, năm muộn nhất là đầu tháng chạp. Cái cách trông búp với ngó tiết trời để trảy lá cũng là nhờ ba Diệp bày cho. Kinh nghiệm của mấy cụ già cả đời chơi cây rành phải biết. Thế nên năm nào sang hái lá, Mẫn cũng nghĩ hái cho ông cụ ở thế giới bên kia cùng vui.

Dạo Diệp còn ở nhà, cỡ gần tết cái khoảnh sân chộn rộn rất vui. Mấy cậu trai choai choai ăn diện chạy lui chạy tới coi có việc gì phụ giúp. Diệp phớt lờ, thích tự đi chợ mua sắm một mình, bảo như thế tự do hơn. Mẫn có vẻ hợp với ông cụ nên chỉ ngồi uống trà nghe cụ kể chuyện.

Cuối năm se lạnh. Chuyện của cụ xa xưa nhưng Mẫn lắng nghe chăm chú. Diệp tinh quái bảo Mẫn giống ông cụ non. Mẫn khờ khạo, ngỡ mình chín chắn, chững chạc.

Từ ngày Diệp lấy chồng, rồi ông cụ mất, căn nhà rường gỗ ba gian vắng hoe. Diệp nhờ cô Năm hàng xóm sang trông nhà giúp, dọn dẹp vườn tược với hương khói bàn thờ. Mẫn chẳng được Diệp nhờ vả việc gì, ngay cả đến câu chào đi lấy chồng cũng không nốt. Có lần cô Năm bảo mấy cái người sống lạnh lùng kiểu đó kể ra là số sướng, biết rũ bỏ để bước đi. Đó, lấy chồng được xuất ngoại liền là sướng rành rành con mắt.

Năm Diệp vừa đi, Mẫn chạy sang ới cô Năm một tiếng rồi nhanh nhảu leo lên cây hái lá mai. Cô Năm bảo:

- Hái làm chi, người ta có về ăn tết đâu.

Mẫn cười:

- Kệ. Hái cho vui.

- Ờ. Mà cậu có biết chụp hình thì tết qua đây chụp gửi cho cô vài cái. Tui chịu mấy món đó.

Mẫn đáp dạ, nhưng rồi nghĩ liệu như thế có nhiệt tình thái quá không. Người ta đâu có cậy mình hái lá rồi bày đặt chụp ảnh. Thôi, chắc đằng nào cô cũng nhờ đứa bạn nào đó. Chẳng lẽ lạnh lùng tới mức tết nhất không thèm ngó cái nhà ở quê của mình ra làm sao. Cô Năm quay lưng xách giỏ đi chợ, lắc đầu lẩm nhẩm: “Người đâu hoa thì không hái, đi hái lá chi không biết”.

Tết năm đó Mẫn chạy xe qua, thấy mai nở vàng rực, lòng không biết nên buồn hay vui. Anh ghé vào thăm cô Năm, tiện thể hỏi coi mấy bữa nay có ai vô đây chụp ảnh không. Cô Năm thật thà bảo cũng có hai, ba người gì đấy, chẳng biết cô Diệp nhờ hay họ thấy mai đẹp thì chụp chơi thế thôi.

Năm thứ hai Mẫn sang làng Trúc Thuận hái lá. Cô Năm khen:

- Chà, cậu này giỏi ghê. À, năm rồi Diệp có điện về khen mai nở đẹp đấy.

Mẫn hồi hộp:

- Cô ấy có hỏi ai hái lá không?

- Cô không hỏi. Mà tui cũng quên kể. Sợ kể lể dài dòng tốn tiền điện thoại. Tết nhất hỏi han chúc mừng lắm điều, có nhớ gì đâu.

Có năm nào đó một anh phóng viên thấy cảnh Mẫn vừa hái lá vừa huýt sáo, coi bộ yêu đời nên ghé chụp ảnh, hỏi dăm điều ba chuyện về nghệ thuật chơi mai. Mẫn sướng rêm nghĩ lần này được lên báo nên nhiệt tình kể. Mà kinh nghiệm gì đâu của anh, chỉ nhắc lại mấy điều ông cụ nói cho nghe hồi trước. Đoạn phóng viên hỏi anh có tâm sự gì không thì Mẫn ú ớ gãi gáy: “Tui làm việc này cho một người xa xứ vui lòng”. Anh phóng viên khen câu này mùi mẫn ghê, rút làm tựa đề chắc hay lắm. Mấy bữa sau Mẫn sang chơi, cô Năm lấy báo đưa cho xem. Bài báo viết nhợt nhạt và cắt luôn câu nói sến rền rệt đó đi. Mẫn tiếc hùi hụi.

Trai ngấp nghé tuổi ba mươi như Mẫn bị người thân bạn bè giục cưới vợ. Mẫn cũng chịu khó tìm kiếm. Mẫu hình gia đình anh chọn làm rể là một căn nhà cũ, một cây mai trước sân, một cụ già. Ngó đơn giản vậy mà kiếm hoài chưa ra. Bạn bè vật ngã ra cười. Trời, cái ông này yêu ký ức chớ đâu phải yêu người.

Năm nay trời thuận, mưa rét ít, Mẫn tính có khi phải đến gần tết mới sang Trúc Thuận hái lá. Coi bộ cũng khá uể oải rồi, hái riết mà người ta chả đả động một câu cảm ơn hoặc trách mắng. Nhưng mới đầu tháng chạp anh đã nóng lòng xách xe chạy qua. Cây mai đã không còn ở đó. Đám thợ hồ đang lúi húi đầm bêtông khoảnh sân. Một người thợ cho biết mới chặt cây hôm qua. Chắc bà Năm làm biếng, sợ rụng lá quét mệt.

Lát sau cô Năm đi chợ về. Gặp Mẫn, cô hí hửng bảo:

- Năm nay Diệp nó về đây ăn tết đấy. Anh rảnh ghé sang chơi, tha hồ ôn lại chuyện xưa nhé.

- Nhưng sao lại chặt cây mai đi?

- À, cô ấy bảo chặt để làm luôn cái đường rộng cho ôtô vào đỗ tận trong sân này.

- Tiếc quá.

- Gì mà tiếc. Cậu hái lá mỗi năm một lần, chứ tui quét sân quanh năm nhọc lắm. Chặt đi cho đỡ rụng lá. Tết nhất có ai ngắm nó đâu. Mà tết này anh qua gặp cô ấy, ưa chi thì nói, làm chi năm mô cũng sang hái lá cho mất công.

- Nói chi được nữa cô ơi. Người ta đã đi lấy chồng rồi mà.

- Biết thế, sao không chịu lấy vợ đi?

- Thực ra cháu chỉ muốn nói với Diệp một câu.

- Câu gì? Được thì cậu nói đi, tui thuật lại cho.

- Là cháu không còn yêu Diệp nữa. Chỉ là thương ở bên kia không có mai nở thôi.

Cô Năm bụm miệng cười.

- Nói dở ẹc. Thôi về đi. Mỹ thiếu gì.

Mẫn quay về. Chợt nhớ cây mai ở nhà mình cũng bắt đầu hái lá đón mùa hoa đầu tiên được rồi. Nó cũng là giống cây mai anh lấy hột từ nhà Diệp đem về ươm mấy năm trước. Lại nghĩ có khi qua tết này đi lấy vợ quách cho xong.

Theo Tuổi trẻ

Đọc thêm

Khán giả Hà Tĩnh hào hứng đến rạp xem phim cách mạng

Khán giả Hà Tĩnh hào hứng đến rạp xem phim cách mạng

Tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ tại rạp CGV Vincom Hà Tĩnh đã thu hút đông đảo khán giả. Sự kiện không chỉ giúp các cựu chiến binh sống lại ký ức hào hùng mà còn khơi dậy niềm tự hào và tiếp lửa truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Podcast truyện ngắn: Vị biển

Podcast truyện ngắn: Vị biển

Biển có thể khắc nghiệt, có thể lấy đi nhiều điều quý giá, nhưng cũng chính biển nuôi lớn con người bằng sự bao dung và bền bỉ.
Xúc động vở kịch hát "Khoảng trời con gái"

Xúc động vở kịch hát "Khoảng trời con gái"

Vở kịch hát "Khoảng trời con gái" đã đưa khán giả trở về những năm tháng khốc liệt ở Ngã ba Đồng Lộc, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn, sự hy sinh anh dũng của 10 nữ thanh niên xung phong, qua đó góp phần lan tỏa giá trị lịch sử và truyền thống yêu nước đến với công chúng.
Podcast tản văn: Ký sự mùa hè

Podcast tản văn: Ký sự mùa hè

Tản văn kể về mùa hè tuổi mười bốn với những trải nghiệm đẹp ở quê nội, quê ngoại, cùng những áp lực học tập và sự trưởng thành của bạn nhỏ.
Podcast truyện ngắn: Mùa hè của bé Nu

Podcast truyện ngắn: Mùa hè của bé Nu

Câu chuyện kể về một mùa hè đặc biệt của cậu bé Nu với bà, gợi lên những ký ức tuổi thơ trong sáng và gửi gắm bài học ý nghĩa về tình thân, gia đình và hạnh phúc.
Podcast tản văn: Mùa hè trong miền ký ức

Podcast tản văn: Mùa hè trong miền ký ức

Tháng Bảy về cùng tiếng ve và những miền ký ức tuổi thơ. Từ sân trường, con đường làng đến bóng dáng người thân, tất cả lại hiện về vẹn nguyên trong nỗi nhớ.
Podcast tản văn: Tháng Bảy tri ân

Podcast tản văn: Tháng Bảy tri ân

Tháng Bảy về, lòng người như lắng lại trong niềm biết ơn và tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ, thêm trân trọng giá trị của hòa bình, của quê hương hôm nay.
Những đôi tay giữ hồn nghề truyền thống

Những đôi tay giữ hồn nghề truyền thống

Giữa nhịp sống hiện đại, nhiều làng nghề thủ công truyền thống ở Hà Tĩnh vẫn được duy trì nhịp sản xuất nhờ những đôi bàn tay đã hằn dấu thời gian của người cao tuổi, góp phần gìn giữ những giá trị văn hóa được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Podcast tản văn: Chong chóng tuổi thơ

Podcast tản văn: Chong chóng tuổi thơ

Chỉ một mảnh giấy nhỏ, một que tre và làn gió mát cũng có thể làm nên cả góc trời tuổi thơ. Chiếc chong chóng quay trong nắng hè mang theo tiếng cười hồn nhiên và những ký ức đẹp.
Podcast truyện ngắn: Dư vị chè xanh

Podcast truyện ngắn: Dư vị chè xanh

Vị quê Hà Tĩnh cất giữ trong ta cả một miền ký ức. Một chén chè xanh, miếng kẹo cu đơ hay căn bếp nhỏ nơi quê nhà... đều có thể trở thành điểm tựa để tìm lại sự bình yên.
Podcast tản văn: Hương vị nước dam Hà Tĩnh

Podcast tản văn: Hương vị nước dam Hà Tĩnh

Những món ăn dân dã của quê hương Hà Tĩnh, được chắt chiu từ đồng đất và bàn tay khéo léo của người quê. Qua năm tháng, hương vị ấy trở thành một phần ký ức nhớ thương.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!