(Baohatinh.vn) - Có những ngày tôi thấy mình thật lạ, ngồi ngẩn ngơ nhớ về những ký ức xa xưa. Như hôm nay tôi mơ về miền Trung thu tuổi thơ ánh trăng rằm gõ cửa. Mắt tít cười, tay cầm chiếc đèn ông sao.

Về miền tuổi thơ

Có những ngày tôi thấy mình thật lạ, ngồi ngẩn ngơ nhớ về những ký ức xa xưa. Như hôm nay tôi mơ về miền Trung thu tuổi thơ ánh trăng rằm gõ cửa. Mắt tít cười, tay cầm chiếc đèn ông sao.

Tôi chỉ ước mình cứ bé mãi như thuở nào. Thuở từng ngày đếm Trung thu đến với biết bao nhiêu niềm háo hức ngây thơ, giản dị. Là những buổi trưa không ngủ, bên hiên nhà rộn ràng, tôi cùng đám bạn trong xóm làm đèn.

Về miền tuổi thơ

Trung thu ở quê nhà, nhớ nhất vẫn là đèn hạt bưởi sáng xanh cùng tiếng nổ vui tai. Ảnh internet

Này là đèn ông sao được làm bằng thanh tre chặt ngoài vườn cùng với tấm giấy bóng kính xanh đỏ. Này là đèn kéo quân có âm thanh rộn rã phát ra vui tai từ những chiếc lon sữa bò đã hết. Này là đèn hạt bưởi thơm lừng mùi tinh dầu.

Cầm trên tay thành phẩm của mình, tuy không được lung linh bằng đèn ngoài tiệm nhưng đó là cả niềm vui ngọt ngào, ướt đẫm cả một vùng trời ký ức.

Về miền tuổi thơ

Tự làm đèn ông sao vẫn là cảm giác thích thú nhất. Ảnh internet

Tôi thấy mình bé lại trong đêm trăng rằm sáng rực. Trăng sáng lắm, soi sáng những khuôn mặt ngây thơ, dẫn lối niềm vui trên đường làng lạo xạo sỏi đá. Ánh trăng theo niềm vui cùng bạn bè tôi tỏa đi trăm ngả và cuối cùng đọng lại trên mâm cỗ tuổi thơ. Mâm cỗ không có bánh dẻo hay bánh nướng, chỉ toàn là hoa trái vườn nhà mọi người chung tay góp vui.

Dưới ánh trăng, tôi vẫn thấy những trái na mở mắt, những trái ổi nhỏ bằng cái chén uống trà phía trong ruột đỏ hồng, trái thị vàng ươm thơm nồng như muốn đọ sắc cùng trăng.

Về miền tuổi thơ

Những trái thị vàng hươm chào đón đêm rằm. Ảnh internet

Về miền Trung thu tuổi thơ, tôi nghe tiếng trống thùng thình, đội múa lân rộn rịp bước qua như chưa bao giờ hào hùng hơn thế. “Đoàn binh lính” nhỏ rước đèn đi theo sau, cùng cất tiếng hát “rước đèn ông sao”. “Tùng dinh dinh, tùng dinh dinh…”, tôi khẽ hát, tim lên ngân vui sướng. Tiếng trống giục giã gieo vào lòng tôi những thân thương, quyện hòa cùng tiếng nói cười xôn xao cả một khoảng trời quê bé nhỏ.

Về miền Trung thu để tôi thấy muôn nẻo trở về, không nơi đâu bình yên hơn ngôi nhà của mình. Những mùa Trung thu nghèo với bữa cơm ấm áp, giản dị. Thương mẹ hiền tần tảo sớm hôm, dù thiếu thốn nhưng vẫn chăm lo cho những đứa con đầy đủ. Tôi nhớ những mùa trăng gối đầu lên đùi mẹ ngủ. Giấc ru hời đưa tôi vào những cơn mê. Giấc ru hời nuôi nấng tôi từ một đứa trẻ bỡ ngỡ trở thành người lớn với hành trang vững đầy.

Về miền tuổi thơ

Rước đèn ông sao đêm Trung thu. Ảnh internet

Tôi buộc ký ức của mình neo đậu bến tuổi thơ, thao thiết mãi mùa trăng thời thơ bé. Một ánh trăng, một mùi hương cũng làm tim tôi khe khẽ ngân lên từng cảm xúc dịu êm. Tôi nhận ra chẳng tìm đâu xa chốn bình yên trong lòng bằng những mùa trăng ngọt ngào lúc trẻ. Và chợt chạnh lòng khi nghĩ về hiện thực hôm nay. Tôi mong rằng, dịch bệnh qua đi, trả lại đúng Trung thu là mùa trăng của trẻ nhỏ, để cho các em vui với những niềm vui hồn nhiên…

Tháng năm khôn lớn, bôn ba khắp chốn thị thành, tôi vẫn thương một mùa Trung thu thơ dại. Kỷ niệm níu giữ những phút giây trong trẻo còn mãi, khoảnh khắc đó chẳng thể nào tôi quên. Rồi tôi tự hỏi, Trung thu năm nay người năm xưa có nhớ? Chốn bình yên quê nhà có còn tiếng trống thậm thình? Dẫu đã lớn, tôi vẫn tha thiết muốn được trở về ngày nhỏ, tay cầm đèn, miệng nhẩm hát bài “Tùng dinh dinh…”.

Tin liên quan:
  • Về miền tuổi thơ
    Chiều quê và nỗi nhớ

    Chiều quê, đồng làng mênh mang gió, hoàng hôn xuống bình yên với những cánh chim vội vã bay về tổ ấm. Gió nhẹ nhàng qua lũy tre làng. Ngọn gió đã thổi suốt những tháng ngày ấu thơ chân trần chạy chơi cùng bạn bè trong xóm.

  • Về miền tuổi thơ
    Tuổi thơ trong con...

    Sinh ra và lớn lên ở thành phố nhưng con vẫn có một tuổi thơ được theo chân các anh chị đi tắm đê, thả diều trong mỗi dịp hè, để từ đó con không bỡ ngỡ với những con trâu già gặm cỏ bờ đê hay bông lúa vàng làm nên hạt gạo trắng dẻo thơm con ăn mỗi ngày...

  • Về miền tuổi thơ
    Tuổi thơ bên bờ sông Lam

    Tôi sinh ra ở một làng nhỏ bên bờ sông Lam. Từ khi còn rất nhỏ tôi đã thuộc lòng những con nước xuống, triều lên, nghe được tiếng búng nước của các loài cá tôm quen thuộc...

Tăng Hoàng Phi


Tăng Hoàng Phi

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Địa phương

Xem thêm Thành phố Hà Tĩnh

Thời tiết

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]