Hà Tĩnh mình thương!

(Baohatinh.vn) - Quê hương của tôi? Tất nhiên là thương là nhớ. Thế còn quê hương của người khác? Cũng chỉ biết đồng cảm, mến yêu. Như một sân ga trong đoàn tàu năm tháng có tên cuộc đời, Hà Tĩnh lưu lại trong tôi bao xúc cảm khôi nguyên.

Hà Tĩnh mình thương!

Hà Tĩnh gợi thương gợi nhớ từ tình người đến cảnh vật. Ảnh Internet

Đó là giọt nước mắt từ từ lăn trên má cô bé nhà bên khi nhớ về người mẹ ở Hà Tĩnh quê nhà. Người mẹ tần tảo, sớm khuya quần quật lo cho con ăn học ở đất Thủ đô. Người mẹ không còn khỏe sau cơn bạo bệnh, nhưng không ai cản được bà lao mình vào việc đồng áng mong cho con có một tương lai tươi sáng.

Hà Tĩnh mình thương! Thương bạn, thương cả mảnh đất bạn đang bâng khuâng nỗi nhớ. Hà Tĩnh không xa nhưng cũng chẳng gần, từ nơi ấy, hình ảnh hiện lên rõ mồn một. Tôi đến Hà Tĩnh cũng mấy lần rồi, tâm tình người Hà Tĩnh tôi còn lạ chi.

Những con đường cằn khô sỏi đá như ở trước mắt. Ngôi nhà nhỏ bé, tuềnh toàng của mẹ Tâm bỗng mở cửa sáng choang. Bà cụ khắc khổ sống gần hết đời người, trải qua bao cơn gió bão, gió lào. Ai bảo gió lào là đáng sợ? Bà nói với tôi như thế đấy. Bà mẹ Hà Tĩnh lạc quan. Phải rồi, lạc quan lúc nào cũng tồn tại bên trong họ, chực bùng cháy lên thành ngọn lửa uy phong. Trong cơn gió nóng, bà mẹ còng lưng chăm cây, chăm lúa để rồi từng trái ngọt tiếp sức cho con vào đời.

Người Hà Tĩnh miệt mài, khó khăn cỡ nào cũng bước qua mà sống. Họ không cam chịu, họ không mất đi niềm tin trên bước đường đời. Phải chăng đó không chỉ là đức tính tốt đẹp mà còn là ý chí? Trong tôi đọng lại hình ảnh của em, cô gái hằng ngày chống cây nạng đi dạy học trò nghèo. Từng bước, từng bước, dáng hình gầy gò sao mà thương đến thế? Dáng nhỏ mà chí không nhỏ. Khi một con người đã thấu hiểu nỗi khó khăn của cuộc đời thì họ sẽ mạnh mẽ, sẽ vững bước hơn dù bước chân chỉ nhích đi chầm chậm.

Hà Tĩnh mình thương!

Người mẹ Hà Tĩnh luôn chịu thương chịu khó, hy sinh vì con cái. Ảnh Internet

Có người hỏi, tại sao bạn không nói về lịch sử hào hùng hay những con người nổi tiếng của Hà Tĩnh? Không, những điều đó là hiển nhiên vì nhiều người đã biết. Tôi chỉ nói lên những điều mắt thấy tai nghe về con người Hà Tĩnh bình dị, khiêm nhường mà ẩn chứa trong họ là cả một bầu trời nhân cách lớn lao.

Tôi bước vào một quán cà phê nhỏ e ấp nép trong góc phố. Thành phố Hà Tĩnh chưa bao giờ yên bình như thế. Tình cờ trên ti vi chiếu một bộ phim tài liệu về phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh đầy hào hùng và bi tráng. Người xông lên rồi ngã xuống. Người ở lại ngóng chờ. Lịch sử hào hùng đã trở thành quá khứ, cháu con nhớ lại để hướng tới tương lai.

Hà Tĩnh có truyền thống yêu thương, đùm bọc. Sắt son. Và dạt dào cảm xúc. Khi tinh thần quê hương được dựng nên bằng từng viên gạch thấm đẫm máu, mồ hôi và nước mắt. Đấu tranh gian khổ, ngày nay, cháu con được hưởng hòa bình. Rồi người Hà Tĩnh lại nhẹ nhàng cùng năm tháng. Dũng cảm, hy sinh nhường chỗ cho tần tảo.

Hà Tĩnh kiên cường, bất khuất. Hà Tĩnh lăn lộn sớm khuya. Mảnh đất Hà Tĩnh không chỉ đẹp mà còn ẩn chứa tình cảm thương yêu. Yêu Hà Tĩnh, tôi cũng yêu cảnh đẹp, yêu cả những con người bỏ công bỏ sức tạo nên cảnh đẹp ấy. Đi bên Ngã ba Đồng Lộc, ta nhớ những con người trinh trắng nằm lại, tỏa hồn vào đất. Rồi đồi xanh, cát trắng. Rồi quê đẹp đắm say.

Hà Tĩnh mình thương!

Thanh niên xung phong Hà Tĩnh trên chiến trường Ngã ba Đồng Lộc. Ảnh tư liiệu

Hà Tĩnh mình thương, ra đi lòng còn ở lại. Như một sân ga trong đoàn tàu năm tháng có tên cuộc đời, Hà Tĩnh lưu lại trong tôi bao xúc cảm khôi nguyên. Cảm xúc chân thật về con người và cuộc sống, cảm xúc tươi mới như được tắm trong dòng nước mát xanh trong. Cảm giác bình dị đến thoải mái, các giác quan căng tràn sức sống, thả mình trong không gian trào dâng rồi lắng đọng. Phải chăng “Chừ đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh” là đây? Khi đã chia tay mà vẫn còn nguyên văng vẳng câu hò chân quê, mộc mạc?

Đó là vẻ đẹp rất Hà Tĩnh! Chỉ Hà Tĩnh mới có, không tìm thấy ở đâu trong vô vàn bến đỗ khác nhau của cuộc đời. Ai đó cho tôi là phóng đại? Cứ nghĩ vậy đi, vì mỗi người cảm nhận sự thăng hoa theo một cách rất khác. Trái tim thương cảm, yêu mến có lẽ cũng chỉ bừng lên trong thoáng chốc, rồi chìm trong dòng đời xô bồ. Nhưng đến một lúc nào đó, lại muốn xách ba lô lên và chu du đến miền đất ấy. Để tìm về dòng nước mát sông quê. Để hứng gió bờ đê lồng lộng.

Chủ đề Đời sống văn hóa

Đọc thêm

Khánh thành đền Đức Thánh Cả ở xã Thượng Đức

Khánh thành đền Đức Thánh Cả ở xã Thượng Đức

Đền Đức Thánh Cả ở thôn Đức Hương, xã Thượng Đức, Hà Tĩnh, thờ thần “Đương niên hành khiển Thái tuế chí đức Tôn thần, Thượng thượng đẳng Đại vương” - vị thần cai quản, giám sát và ghi chép những việc làm của con người trong từng năm.
"Lạc" trong "chim lạc" là gì?

"Lạc" trong "chim lạc" là gì?

Theo một số nghiên cứu và từ điển, chữ "lạc" được giả thuyết là có liên hệ với “ló”, một từ cổ có nghĩa là lúa, lúa gạo.
Podcast tản văn: Mùa thu tháng Tám

Podcast tản văn: Mùa thu tháng Tám

Tản văn “Mùa thu tháng Tám” gợi lên vẻ đẹp mùa thu Cách mạng năm 1945, khơi dậy niềm tự hào dân tộc, trân trọng độc lập, tự do và nhắc thế hệ trẻ yêu quê hương, sống trách nhiệm.
Podcast truyện ngắn: Cây xoài người lính

Podcast truyện ngắn: Cây xoài người lính

Trong mùa thu cách mạng, “Cây xoài người lính” gợi nhớ tình đồng đội, ký ức chiến tranh và sự hy sinh vì Tổ quốc, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, gìn giữ lịch sử.
Thứ xuất hiện nhiều nhất trong nhà các tỷ phú

Thứ xuất hiện nhiều nhất trong nhà các tỷ phú

Nhiều người thường lấy lý do bận rộn để thoái thác việc đọc sách. Nhưng nhiều tỷ phú vẫn duy trì cường độ đọc sách đáng kinh ngạc, coi đây là cách học hỏi và mở rộng tư duy.
6 thị trấn du lịch dành cho người mê sách

6 thị trấn du lịch dành cho người mê sách

Văn hóa đọc vẫn được duy trì tại những điểm đến đặc biệt, nơi sách cũ, hiệu sách và không gian văn chương trở thành một phần trong đời sống và thu hút đông đảo khách du lịch.
Đạo hiếu trong đời sống hôm nay

Đạo hiếu trong đời sống hôm nay

Dẫu cuộc sống không ngừng đổi thay, đạo hiếu vẫn giữ nguyên giá trị thiêng liêng, là mạch nguồn bền bỉ, nhắc mỗi người dân Hà Tĩnh biết trân trọng công ơn của đấng sinh thành.
Podcast tản văn: Kí ức và chị tôi!

Podcast tản văn: Kí ức và chị tôi!

“Kí ức và chị tôi!” gợi lại những kỷ niệm tuổi thơ trong trẻo, xúc động về tình chị em, sự nhường nhịn, chở che và yêu thương ấm áp.
Chiêm ngưỡng mưa sao băng "đẹp nhất năm"

Chiêm ngưỡng mưa sao băng "đẹp nhất năm"

Hàng trăm người đã tìm về ngoại thành Hà Nội, trải bạt giữa bãi cỏ và thức xuyên đêm để chiêm ngưỡng những vệt sao băng Perseids rực sáng trên bầu trời.
Phát động Giải Báo chí toàn quốc "Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam" năm 2026

Phát động Giải Báo chí toàn quốc "Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam" năm 2026

Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam” lần thứ tư, năm 2026 được điều chỉnh theo hướng giảm số lượng, nâng cao chất lượng và giá trị tôn vinh. Ban tổ chức bổ sung giải Đặc biệt, trao cho tác phẩm xuất sắc nhất được lựa chọn từ 5 loại hình báo chí, với giá trị 100 triệu đồng và một chuyến du lịch.
Sắp có mưa sao băng đẹp nhất năm

Sắp có mưa sao băng đẹp nhất năm

Đêm 12, rạng sáng ngày 13/8, người yêu thiên văn Việt Nam sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng mưa sao băng Perseids - một trong những trận mưa sao băng đẹp và được mong chờ nhất trong năm.
Podcast truyện ngắn: Khoảng trống

Podcast truyện ngắn: Khoảng trống

Truyện ngắn “Khoảng trống" là câu chuyện về một chuyến tàu đêm, nơi mỗi sân ga đi qua lại gợi mở những miền ký ức, những cuộc chia ly và cả những cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ. ..
Podcast tản văn: Chạm vào mùa thu

Podcast tản văn: Chạm vào mùa thu

Tháng Tám về, đất trời tinh tế chuyển mình bằng những đổi thay thật khẽ lúc giao mùa. Mùa thu đến không ồn ào mà nhẹ nhàng gõ cửa bằng những thanh âm, hương sắc rất riêng
Podcast tản văn: Những mùa trăng tròn đầy

Podcast tản văn: Những mùa trăng tròn đầy

Mùa thu trở về trong hương cốm mới, ánh trăng rằm và những ký ức tuổi thơ dịu ngọt. Mỗi khoảnh khắc đều như một lời nhắc về những điều bình yên, thân thương.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!