Vu Lan viết về mẹ

(Baohatinh.vn) - Chúng tôi khôn lớn nên người bằng sự tảo tần và tình yêu thương lớn lao của mẹ. Mỗi mùa Vu Lan về càng thêm thấm sâu công ơn sinh thành, dưỡng dục, nặng đầy thêm ơn nghĩa mẹ cha.

Vu Lan viết về mẹ

Mẹ tảo tần, hy sinh để chúng tôi được ăn học nên người. Ảnh minh họa internet.

Mẹ tôi - một người phụ nữ sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo khó. Ngày trẻ, mẹ là cô gái xinh đẹp, tháo vát trong vùng nên đã lọt vào “mắt xanh” của bố - chàng trai con nhà nghèo nhưng được ông bà cho ăn học đàng hoàng.

Khi bố đèn sách ra tận ngoài Bắc để theo học ngành điện, một mình mẹ ở nhà chăm sóc ông bà nội và 3 đứa con thơ dại. Cái ăn, cái mặc cho cả gia đình, chi phí học hành cho các con gần như vắt kiệt sức lực của mẹ.

Sau khi học xong, bố tôi về nhận công tác tại tỉnh Nghệ An, nhưng đồng lương eo hẹp, bố mẹ lại sinh thêm tôi và em gái nên cuộc sống của gia đình cũng không đỡ chật vật hơn là bao. Hàng chục năm trời bố công tác xa nhà, mẹ một mình chu toàn nội ngoại, chăm sóc ông bà và nuôi dạy các con.

Trong ký ức non nớt của tôi, hình ảnh mẹ ngày đó là nét mặt lo toan, dáng đi tất bật. Tôi luôn tự hỏi, sao mẹ lúc nào cũng vội vàng đến vậy và lớn lên tôi mới hiểu, nếu không có sự tất bật, vội vàng đó, 5 chị em chúng tôi đã không được nuôi nấng, ăn học tử tế như bây giờ.

Từ sáng sớm, mẹ đã lén chị em tôi dậy để nhóm bếp nấu bữa sáng cho cả nhà. Khi chị em tôi thức giấc, mẹ đã ra đồng từ lúc nào. Quẳng quang gánh khỏi đôi vai là mẹ thái rau, nấu thức ăn cho lợn, bò. Trên chiếc xe đạp cũ kỹ, mẹ đi khắp làng thu mua đậu, lạc của người dân để bán lại. Vốn ít, không có phương tiện vận chuyển nên thu nhập từ việc buôn bán nông sản này cũng chẳng đáng gì so với mức chi tiêu của gia đình.

Vu Lan viết về mẹ

Vu lan - mùa hiếu hạnh, mùa tri ân, tưởng nhớ công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha.

Nhà tôi cách biển chừng vài ba cây số, mẹ vẫn thường tranh thủ cùng các bà, các chị trong vùng đi cào hến, bắt ngao kiếm thêm thu nhập... Mẹ tôi bươn chải đủ nghề, không mấy khi được nghỉ ngơi nhưng nhà đông miệng ăn, chị em chúng tôi đều ở tuổi đến trường nên đôi vai mẹ càng trĩu nặng lo toan.

Có lẽ vì cuộc sống quá vất vả, một mình cáng đáng nhiều việc nên mẹ sinh ra cáu bẳn. Mẹ tôi không biết nói lời yêu thương ngọt ngào với chúng tôi. Những trò quậy phá của chị em tôi càng làm mẹ thêm bực bội và cáu gắt. Cũng không ít lần, vì nghịch ngợm, lười học, chúng tôi ăn những trận đòn “nên thân” của mẹ.

Ít khi tôi thấy mẹ khóc, nhưng khi tôi tỉnh dậy trên giường bệnh sau một ca phẫu thuật đã thấy mẹ nằm gục bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, trũng sâu đầy lo lắng. Và tôi hiểu, thẳm sâu bên trong người phụ nữ mạnh mẽ, gai góc ấy là sự hy sinh, tình thương vô bờ bến dành cho con cái. Mẹ yêu thương chúng tôi theo cách riêng của mình.

Chị em tôi cứ thế lớn lên bằng sự tảo tần của mẹ. Đi học, ra trường có công việc rồi lập gia đình, lo cho tổ ấm nhỏ của mình... Cuộc sống cứ thế cuốn chúng tôi đi, để đến lúc nhìn lại mới giật mình khi thấy mái tóc mẹ đã pha sương, gương mặt xinh đẹp chỉ còn lại những nếp nhăn và vết đồi mồi. Mẹ tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi, bà già hơn so với tuổi thật và những chuyến nhập viện thường xuyên khiến bà trở thành “người quen” của các y, bác sỹ.

Vu Lan viết về mẹ

Được cài lên ngực áo bông hồng đỏ thắm là niềm may mắn bởi mỗi ngày còn cha, còn mẹ là một ngày an yên, hạnh phúc.

Dù không giàu có nhưng giờ đây, chị em tôi cũng đủ điều kiện để chăm lo cho bố mẹ cuộc sống hằng ngày và khi ốm đau, nhưng dường như cả cuộc đời mẹ gắn với cái vất vả, túng thiếu nên khi được đủ đầy, mẹ lại không quen. Quần áo đẹp mẹ chỉ để dành “có dịp gì đó” mới mặc; đồ dùng trong nhà con cái mua về cũng chỉ để cất đi, chờ “có khách đến nhà” mới mang ra. Một chút thức ăn ngon mẹ cũng dành cho các cháu, dù biết rằng cháu chắt giờ chúng nó chẳng thiếu thứ gì.

Mùa Vu Lan nữa lại về, mẹ tôi lại già yếu thêm một chút, nhưng dù sao chúng tôi vẫn còn may mắn hơn nhiều người vì được cài lên ngực bông hồng đỏ thắm trong lễ “Bông hồng cài áo”, tri ân mẹ cha. Đưa các con về quây quần bên cha mẹ dịp lễ này, mới thực sự nhận ra rằng, mỗi ngày còn cha mẹ trên đời là một ngày an yên, hạnh phúc.

Chủ đề NGƯỜI HÀ TĨNH

Đọc thêm

Hành trình tìm “đường sáng”

Hành trình tìm “đường sáng”

Không nhìn thấy ánh sáng, nhưng anh Nguyễn Đình Tiến chưa bao giờ ngừng đi tìm ánh sáng cho cuộc đời mình. Từ một tai nạn nghiệt ngã cướp đi thị lực, anh đã kiên cường bước qua bóng tối bằng sự học bền bỉ, miệt mài lao động để trở thành một cán bộ hội tận tâm, một người truyền cảm hứng.
Trò chuyện cùng nhạc sĩ “Gửi người em Hà Tĩnh”

Trò chuyện cùng nhạc sĩ “Gửi người em Hà Tĩnh”

Phạm Tôn Tẫn (SN 1989, quê xã Hương Sơn, Hà Tĩnh) là tác giả của nhiều ca khúc nổi tiếng và là giám đốc âm nhạc của nhiều chương trình nghệ thuật, sự kiện lớn trong nước và cả nước ngoài. Nhân dịp anh về quê, chuẩn bị cho một dự án bảo tồn dân ca ví, giặm, PV Báo và phát thanh, truyền hình Hà Tĩnh đã có cuộc trò chuyện cùng anh.
Về nơi rau “xước tí da” thơm ba quãng đồng

Về nơi rau “xước tí da” thơm ba quãng đồng

Ở tổ dân phố La Xá (phường Hà Huy Tập, tỉnh Hà Tĩnh) người dân nơi đây đã vun trồng nên một vùng rau gia vị an toàn, bền bỉ, mang lại sinh kế ổn định và niềm tin vào cách làm nông nghiệp sạch.
Cửa biển - những dấu ấn văn hóa Hà Tĩnh

Cửa biển - những dấu ấn văn hóa Hà Tĩnh

Có những nơi trên bản đồ không chỉ được xác định bằng tọa độ địa lý, mà còn được nhận diện bằng ký ức và tâm thức. Cửa biển, với người Hà Tĩnh, là một không gian như thế.
Nâng tầm di sản văn hóa Hà Tĩnh

Nâng tầm di sản văn hóa Hà Tĩnh

Năm 2025 ghi dấu ấn về những nỗ lực bền bỉ của ngành VH-TT&DL trong bảo tồn, phát huy di sản. Từ những lễ kỷ niệm lớn, công trình tu bổ di tích quy mô đến việc gìn giữ di sản phi vật thể, mạch nguồn văn hóa Hà Tĩnh tiếp tục được nối dài, trở thành sức mạnh nội sinh cho phát triển.
"Mang tri thức trở về đóng góp cho quê hương"

"Mang tri thức trở về đóng góp cho quê hương"

Từ môi trường khoa học quốc tế, Tiến sĩ Nguyễn Duy Duy đang miệt mài góp phần kết nối Việt Nam và Australia bằng tri thức, như một cách để những giá trị ấy “trở về” với quê hương Hà Tĩnh.
Kẹo cu đơ Hà Tĩnh - Đi mô cũng nhớ về

Kẹo cu đơ Hà Tĩnh - Đi mô cũng nhớ về

Kẹo cu đơ Hà Tĩnh – món quà dân dã với vị ngọt mật mía, lạc bùi, gừng cay – không chỉ là đặc sản OCOP mà còn là ký ức, nỗi nhớ theo người xa quê khắp muôn phương.
Hương trầu - hồn quê

Hương trầu - hồn quê

Giữa nhịp sống hiện đại, ở Hà Tĩnh vẫn còn những nếp sống, phong tục lặng lẽ neo lại trong đời sống người dân. Phong tục ăn trầu không chỉ là thói quen mà còn gửi gắm lời chào, mở đầu câu chuyện, thể hiện đạo nghĩa trong những dịp lễ trọng.
Thành Sen - tầm vóc mới của trái tim đô thị Hà Tĩnh

Thành Sen - tầm vóc mới của trái tim đô thị Hà Tĩnh

Từ vùng đất giàu trầm tích lịch sử, phường Thành Sen đang chuyển mình mạnh mẽ với những công trình khang trang, hiện đại, có tính biểu tượng cao, góp phần khẳng định vị thế đô thị trung tâm Hà Tĩnh.
Về Phúc Trạch, "chạm" vào nghề hương trầm truyền thống

Về Phúc Trạch, "chạm" vào nghề hương trầm truyền thống

Phúc Trạch (Hà Tĩnh)- làng nghề gắn liền với những cây dó trầm, cũng là nơi làm nên những nén hương trầm truyền thống. Những ngày cuối năm, làng quê này lại rộn ràng hơn khi nghề làm hương trầm bước vào mùa tất bật nhất.
Có một Hà Tĩnh quen mà lạ

Có một Hà Tĩnh quen mà lạ

Xuyên suốt hành trình ghé thăm, “chạm” vào từng điểm đến, Hà Tĩnh trong tôi hiện lên không ồn ào, không hào nhoáng mà sâu lắng, mộc mạc và giàu bản sắc. Đó là miền quê để đến chậm, cảm lâu và khi rời đi vẫn còn muốn trở lại.
Noel an lành lan tỏa khắp Hà Tĩnh

Noel an lành lan tỏa khắp Hà Tĩnh

Khi sương lạnh phủ lên màn đêm những ngày cuối năm, các giáo xứ trên địa bàn Hà Tĩnh lại rực rỡ ánh đèn, trang hoàng lộng lẫy, mang đến một mùa Giáng sinh ấm áp, an lành và tràn đầy niềm vui.
Độc đáo guồng xe nước ở xã Vũ Quang

Độc đáo guồng xe nước ở xã Vũ Quang

Giữa đời sống hiện đại, những guồng xe nước ở xã Vũ Quang (Hà Tĩnh) như giữ lại kí ức của làng quê và thể hiện sự sáng tạo của người dân trong lao động, sản xuất.